Bài viết

Đánh giá phẫu thuật hai hàm

Phẫu thuật hai hàm thành công với sai khớp cắn loại III, răng khấp khểnh, v.v. (Tổng kết 3 tháng, khá dài)

Từ nhỏ, mỗi khi nhìn nghiêng hoặc nhìn hình người khác chụp mình, tôi đều rất không thích phần hàm dưới và cằm của mình. Vì bị sai khớp cắn loại III nên răng dưới cắn ra trước răng trên, lại còn có răng khấp khểnh nữa, nên tôi đã niềng răng rồi vào tháng 5 đã phẫu thuật hai hàm và chỉnh hình 2 hạng mục (góc hàm vuông, cằm trước) tại Y Phẫu thuật Hàm Mặt Răng Miệng, và bây giờ đã gần đến mốc 3 tháng rồi. Tôi đã tìm hiểu khoảng 4 nơi qua YouTube, internet, v.v. và cũng đi tư vấn. Người ta nói phẫu thuật hai hàm thì nếu có thể nên làm ở khoa phẫu thuật hàm mặt răng miệng sẽ an toàn và tốt hơn, hơn nữa nơi này cũng có nha khoa nên có thể vừa phẫu thuật vừa niềng răng, vì vậy tôi quyết định làm ở Y Phẫu thuật Hàm Mặt Răng Miệng. Ngoài ra, các tiêu chí như 1 ngày 1 ca phẫu thuật, có thể kiểm tra CCTV, kinh nghiệm phẫu thuật của giám đốc, v.v. cũng là những điều phù hợp nhất với tiêu chuẩn của tôi trong số các nơi tôi đã tìm hiểu. Tôi đã niềng răng trước phẫu thuật khoảng 1 đến 2 năm, ban đầu dự định mổ sớm hơn nhưng vì việc cá nhân nên bị trễ khoảng 1 năm mới mổ được. Vì bị hoãn nên tôi đã đến bệnh viện trong khoảng 2 năm, nhưng từ giám đốc phụ trách đặt lịch niềng và phẫu thuật cho đến các y tá đều rất thân thiện, tư vấn cũng rất kỹ lưỡng. Giám đốc cũng bị nói là cộc lốc và lạnh lùng trong những review khác, nhưng tôi hoàn toàn không cảm nhận như vậy, trái lại vì ông ấy giải thích rất chi tiết về phẫu thuật và có thái độ nghiêm túc nên tôi còn yên tâm hơn. Trước phẫu thuật, cho đến cuối tháng 5, tôi vẫn đi khám niềng răng như bình thường, làm xét nghiệm máu trước mổ và đủ loại kiểm tra, chỉnh wafer và chuẩn bị mọi thứ. Họ nói phải nhịn ăn 12 tiếng trước mổ nên tôi sợ lỡ không mổ được, vì vậy từ 12 tiếng trước tôi không uống dù chỉ một giọt nước nào. Lúc đó tôi khát nước đến mức thật sự rất khổ sở.+ Xem video review phẫu thuật hai hàm trên YouTube, đồng thời chuẩn bị những đồ bệnh viện dặn mang theo (ví dụ: chai đựng sốt, tất, đồ lót dự phòng, v.v.)Ngày phẫu thuật (5/28)Khoảng 9:30 tôi đến bệnh viện, thay đồ bệnh nhân, ký giấy đồng ý, rồi chờ trong trạng thái hơi run. Sau đó họ gọi tôi vào phòng mổ, tôi nằm xuống và đeo một thứ giống như mặt nạ oxy(?), rồi từ lúc đó cho đến khi tỉnh lại tôi không nhớ gì nữa. Không hề đau, cứ nhắm mắt rồi tỉnh dậy là nghe thấy các y tá phát ra tiếng vo vo, bảo tôi tỉnh lại. Ngay cả lúc tỉnh ngay sau mổ, thật sự không hề có 1 chút đau nào ở cằm hay bất cứ chỗ nào rõ rệt; chỉ có cảm giác khó thở và không thể uống nước, sự bất tiện đó thôi. Tôi đã nhờ bạn ở lại đến khi xuất viện để phòng khi cần người đi cùng (từ 10 giờ sáng đến 6 giờ tối), nhưng vai trò của người đi cùng chủ yếu chỉ để ổn định tinh thần và thể chất..? Thật ra nếu không có người đi cùng phù hợp thì cũng không cần lo lắng, vì các y tá sẽ tự lo từng việc một. Điều khó chịu nhất ngay sau mổ là không thể uống nước ừng ực theo ý mình, khó thở, và thời gian trôi cực kỳ chậm. Ngoài ra thì chịu được hơn tôi tưởng. À, cứ vài tiếng họ lại truyền kháng sinh, nhưng khi cho kháng sinh vào dây truyền thì mùi đó với tôi rất khó chịu, nên chuyện đó cũng khá mệt. Dù sao thì cũng không khó khăn như tôi lo lắng, tuy ngủ không ngon lắm nhưng cứ tỉnh rồi lim dim như vậy mà một ngày trôi qua. Ngày thứ hai (5/29)Buổi sáng họ rút ống tiểu cho tôi (đây là phần đau và khó chịu nhất với tôi), rồi rút luôn ống ở mũi, gạc, sau đó chiếu laser giảm sưng xong tôi gặp giám đốc, ông ấy rút ống dẫn dịch(?) và chỉ cho tôi cách đeo wafer đã chỉnh trước phẫu thuật. Rõ ràng là sau khi bỏ bớt những thứ đó thì tôi có thể đi vệ sinh, buổi tối cũng có thể đi lại một chút, nên dễ chịu hơn nhiều so với ngày đầu. Tôi cũng đi bộ khá nhiều, và từ lúc này không còn khó chịu lớn nào nữa, cứ nằm xem YouTube rồi đi dạo nên thời gian trôi rất nhanh. Khó khăn của ngày thứ hai chỉ là vì từ ngày đầu tôi đã nằm cùng một tư thế nên vùng xương cụt đau quá chừng, ngoài ra không có gì khác. Ngày xuất viện mong chờ cuối cùng. Có lẽ vì ngày thứ hai tôi ngủ trưa một chút nên từ sáng sớm đã tỉnh và xem YouTube, đến khoảng 9 giờ thì một y tá đến rút kim truyền cho tôi. Ban đầu tôi nghĩ kim sẽ rất to và đau, nhưng không đau lắm, và y tá còn giải thích rất kỹ những lưu ý sau phẫu thuật. Sau khi nghe giải thích, tôi thu dọn đồ, thay quần áo, chiếu laser giảm sưng thêm một lần nữa, gặp giám đốc trước khi xuất viện, rồi nhận đơn thuốc ở hiệu thuốc ngay tầng dưới và về nhà. Về đến nhà, lần đầu tiên tôi uống thuốc. Số thuốc phải uống nhiều hơn tôi tưởng, miệng cũng không mở ra được nên nuốt hơi khó, nhưng khi nuốt từng viên một thì vẫn trôi xuống tốt. Sau đó trong một tuần, mỗi ngày ở nhà tôi uống New Care, uống thuốc, súc miệng, dùng dây kéo căng và chườm đá, thỉnh thoảng đi dạo, cứ lặp lại suốt cả tuần. Có lẽ đây là lúc thời gian trôi chậm nhất. Sau khi xuất viện, thật ra tôi cũng không có gì quá khổ sở, điều khó nhất là việc không thể ăn uống gì. Bình thường tôi vốn ít thèm ăn, cũng không phải kiểu lúc nào cũng chăm ăn cơm, nhưng khi rơi vào tình trạng này thì những món tôi muốn ăn lại nhiều lên rất nhiều, và việc không thể ăn uống tử tế trở thành áp lực. Dù vậy, vì chuyện này không phải suốt đời nên tôi vẫn cố chịu đựng..Cho đến trước lần tái khám đầu tiên, có vẻ như ngày nào tôi cũng chỉ uống New Care. Sưng nề sau khi xuất viện khá nặng cho đến khoảng ngày thứ 5? rồi đạt đỉnh và từ từ giảm dần. Ngày tái khám sau 1 tuần (6/3)Khi đến viện thì trước tiên được chiếu laser giảm sưng, sau đó giám đốc đến khử trùng phần chỉ khâu, và đó là việc đau nhất trong tất cả những gì tôi đã trải qua cho đến nay. Có lẽ vì tôi không quá căng thẳng nên đau đến mức tôi còn tưởng là đang cắt chỉ. Nhưng khi giám đốc rời đi, ông ấy nói tuần sau sẽ cắt chỉ và có thể sẽ hơi đau, nên tôi lo lắng quá trời cho tuần sau.. Dù sao từ lúc này, khi ăn thì có thể tháo wafer ra ăn, và còn có thể đánh răng bằng bàn chải trẻ em, nên lúc ăn uống nhẹ nhàng hơn hẳn, tôi còn ăn được súp và cả trứng hấp mềm hoàn toàn nữa, dần dần quen và cảm thấy mọi thứ đang tốt lên từng chút một. Sau đó đến lần tái khám thứ hai, lại tiếp tục lặp lại mỗi ngày đúng một lịch trình như thế. Ăn, uống thuốc, đánh răng, đi bộ.Ngày tái khám sau 2 tuần (6/10)Lần trước lúc khử trùng đau quá nên tôi rất sợ cắt chỉ. Tôi căng thẳng đến mức nắm chặt tay khi cắt chỉ, nhưng có lẽ vì tôi quá căng thẳng nên lại không đau bằng lần khử trùng trước, và hình như chỉ trong khoảng 2 phút là xong rất nhanh. Bây giờ giám đốc bảo tôi phải tập há miệng, nên dạo này tôi đang rất chăm chỉ luyện tập há miệng.Khó chịu hiện tại chỉ là vẫn còn sưng nên khi ra ngoài phải đeo khẩu trang, lúc đánh răng miệng không há được nhiều nên bất tiện, cộng thêm việc không ăn được thịt ngoài ra thật sự không có gì nữa. Ban đầu tôi dự định mổ từ 1 năm trước, nhưng vì việc cá nhân mà năm nay mới làm, và tôi đã hối hận cực kỳ nhiều. Dĩ nhiên đây là ca đại phẫu nên phải thật cẩn thận, nhưng nếu bạn giống tôi, vốn đã có một nỗi lo lớn từ lâu và chắc chắn sẽ phẫu thuật, thì tôi khuyên thật lòng là hãy làm càng sớm càng tốt. (Tôi rất hối hận vì đã mổ muộn Nếu làm từ năm ngoái thì bây giờ chắc sưng đã tan hết rồi, tôi đã nghĩ câu “giá mà làm năm ngoái” hơn 1000 lần rồi^_^) <3 tháng> Khi trôi đến mốc 3 tháng, những thay đổi rõ rệt là tổng thể đã thoải mái hơn hẳn so với giai đoạn đầu sau mổ. Trước hết, cho đến mốc 1 tháng sau mổ, tai tôi có cảm giác bị ù nặng, tôi lo nếu nó không hồi lại thì phải làm sao; nhưng không biết chính xác nó hồi lúc nào, cảm giác ù tai đã biến mất, và tôi nghĩ các dây thần kinh trên mặt cũng đã hồi phục hơn 80%. Và nếu phải kể bất tiện lớn nhất sau mốc 1 tháng thì đó là miệng không há to được (không nhét nổi 2 ngón tay), nên lúc ăn và đánh răng đều rất bất tiện (muỗng cũng không vào được, nhét bàn chải vào cũng khó..). Nhưng sau đó, mỗi ngày tôi luyện há miệng khoảng 10 đến 20 phút, nên đến bây giờ gần tròn 3 tháng sau mổ, miệng tôi đã há được khá rộng, cỡ nhét được 3 ngón tay theo chiều dọc. Sưng nề cũng giảm dần từ sau mốc 1 tháng, nên tôi có thể ra ngoài mà không cần đeo khẩu trang. Hầu như không thấy rõ, nhưng buổi sáng khi thức dậy vẫn có hơi sưng. Tuy vậy, đến khoảng trưa thì phần lớn sưng sẽ giảm. Thật lòng mà nói, đến mốc 3 tháng rồi, nếu cố mà kể bất tiện thì cũng chỉ còn những món phải há miệng thật lớn như hamburger, và không ăn được đồ cứng. Nghĩ lại cuộc sống 2 tháng trước, tôi còn thấy không hiểu sao chỉ trong 2 tháng mà mình đã ổn đến thế, chỉ cần chịu đựng khoảng 3 tháng thì hầu hết sự bất tiện đều biến mất. Điều tôi không thích nhất trước phẫu thuật, khi soi gương hay chụp ảnh, chính là góc nghiêng của mình; nhưng sau mổ, khớp cắn rõ ràng đã được điều chỉnh tự nhiên nên tôi rất hài lòng, và người xung quanh cũng hay nói mặt tôi nhỏ đi (dù vẫn còn sưng). Khi sưng giảm thêm, chắc tôi sẽ còn hài lòng hơn nữa, và đôi khi tôi vẫn nghĩ giá mà làm sớm hơn một chút thì bây giờ chắc phần sưng còn lại cũng đã tan hết rồi. Vì vậy, với những ai giống tôi là đã có quyết tâm rõ ràng với phẫu thuật, tôi khuyên hãy làm càng sớm càng tốt.. (Tất nhiên vẫn phải thận trọng vì đây là đại phẫu.) Tóm lại review sau 3 tháng là: tôi đã quay lại hơn 90% cuộc sống trước khi phẫu thuật~!

Xem trên sungyesa

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục