Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi

Gift - nam, nâng mũi không dùng vật liệu, dùng sụn sườn tự thân, 4 tháng

<Dịch vụ thì trước hết phải có sự tử tế. Nhưng như vậy cũng là điều cơ bản của một con người.>Xin chào. Tôi là người đã đăng bài về phẫu thuật mũi cách đây 3 tháng. Bây giờ đã đến mốc 4 tháng, khi phần sưng lớn đã giảm bớt ở mức nào đó, nên tôi muốn viết lại đôi chút. Như đã nói trong bài trước, tôi đã tư vấn ở tổng cộng 4 bệnh viện, và trong số đó tôi tư vấn ở Gift hai lần. Lý do là không khí ở bệnh viện có cảm giác giống khách sạn nhất, và vì bác sĩ trưởng cùng quản lý đã chạm vào khuôn mặt tôi nhiều nhất. Bạn biết cảm giác đó chứ, như một nghệ sĩ nắn bóp bằng tay, vừa tỉ mỉ vừa mất rất nhiều thời gian để xem xét đi xem xét lại hết bên này đến bên kia, như thể chăm chút không ngừng. À, dĩ nhiên như phần lớn các bệnh viện khác, đừng kỳ vọng nhiều vào sự thân thiện của nhân viên lễ tân hay điều dưỡng. Trong đời, bệnh viện khiến tôi cảm thấy thân thiện và gần gũi nhất cá nhân tôi là bệnh viện A in Sinsa-dong. Dù nơi đó có rất nhiều bệnh nhân ra vào, và dù có đến vào bất kỳ lúc nào, tôi vẫn thấy họ còn thân thiện hơn cả khách sạn 5 sao ở Seoul. Nhưng ngay cả nơi đó thì nhân viên điều dưỡng vẫn lạnh như băng. Vì có những cảm giác như vậy mà. Kiểu như nhân viên part-time ở cửa hàng tiện lợi nhìn điện thoại, chẳng buồn chào hỏi dù khách có đến hay không. Mọi người có đang xem một phòng khám Smile không? Cái cảm giác đúng y như JI Ye-eun đuổi khách đi với thái độ hơi kiểu khinh khỉnh, mà chẳng có lấy 0.00001% cảm xúc, nói rằng: “Tôi sẽ dẫn bạn qua bên này~”. Lúc đầu tôi không để ý, nhưng ở đây cũng có vẻ một vài nhân viên như vậy. Khi viết, nghĩ kỹ lại thì tôi còn nghĩ có lẽ điều tra viên ở đồn cảnh sát nơi tôi từng đến để điều tra vụ tai nạn giao thông còn thân thiện hơn. Lý do tôi nói chuyện này ở đầu bài là vì chúng ta không đến bệnh viện vì đang đau ốm gì cả, mà là đến một nơi để chi tiền hàng trăm, hàng nghìn cho thủ thuật hay phẫu thuật, để nhận một “dịch vụ” y tế. Vậy mà đa số bệnh viện đến giờ vẫn có bầu không khí lạnh lẽo như thể họ là khoa cấp cứu của bệnh viện đại học vậy. Có phải ai đó phải dạy họ rằng thái độ thân thiện là cái cơ bản nhất trong “dịch vụ” không? Bạn đã từng uống cà phê ở Paris chưa? Nhân viên phục vụ ở đó rất thân thiện. Họ thậm chí còn dùng những cách nói như “Quý cô thật đẹp, mademoiselle~” một cách tự nhiên. Và khách hàng cũng thân thiện, dễ mến. Không cần nói ai đúng ai trước, nhưng nếu có nhân viên nào lạnh nhạt với cả những khách hàng vốn đã chủ động chào hỏi hay bắt chuyện trước, thì đó 100% là lỗi của bệnh viện. Một bác sĩ đang mổ không thể nào tự mình kiểm soát từng chuyện nhỏ như thế này, nên có lẽ những bác sĩ làm việc cùng với một quản lý có thể kiểm soát những điều đó là những người may mắn. Xin lỗi vì tôi lan man chuyện cá nhân quá lâu. Nếu bạn không đồng ý với những lời lẽ ở trên và với những câu chuyện sắp viết sau đây, thì cứ xem như bạn đúng hết. Giờ bỏ qua chuyện đó, hãy nói về động cơ phẫu thuật mà lần trước tôi chưa kể hết, những suy nghĩ của tôi trong vài tháng sau phẫu thuật, và câu chuyện về cái đẹp. <Thời đại chuẩn đẹp ngày càng được nâng lên> Cách đây không lâu, trên cộng đồng có một bài đã lên top trong thời gian dài. Bài đó cắt riêng những phần hơi xấu của các người nổi tiếng đẹp trai, xinh gái rồi cho xem, với ý rằng không phải chi tiết vụn vặt mới quan trọng mà phải nhìn tổng thể tỷ lệ, sự hài hòa và bầu không khí. Đa số đều đồng tình, nhưng mặt khác tôi cũng có suy nghĩ này. Với phần lớn những người bình thường, hoặc những người bình thường nhưng như tôi thì còn dưới mức bình thường, không phải chỉ một hai chỗ đáng tiếc mà ít nhất 3 đến 5 chỗ sẽ thấy chưa ổn. Vậy thì cách tiếp cận như vậy có thực sự áp dụng trọn vẹn cho người phổ thông hay không, tôi buộc phải tự hỏi mình như thế. Tôi đã nhiều tuổi rồi. Thời chúng tôi, khuôn mặt đẹp là kiểu như Lee Se-chang hay Jang Dong-gun, với mắt hai mí dày như người Ả Rập và vùng chữ T mạnh mẽ. Còn bây giờ có vẻ những khuôn mặt kiểu Nhật gọi là “mặt muối”, như Nam Joo-hyuk, Park Seo-joon, Woo Do-hwan, lại được nhìn nhận là tinh tế hơn. Nhưng bạn biết đấy. Từ sau thời cận đại đến nay, dù thời đại thay đổi thế nào đi nữa, đã bao giờ có lúc mũi thấp, đầu mũi bè như mũi củ tỏi lại là đối tượng được ao ước hoặc là tiêu chuẩn cái đẹp chưa? Trong phim chính kịch, không phải hài hay tài liệu. Đặc biệt là trong phim tình cảm, bạn đã bao giờ thấy nam chính có gương mặt như thế chưa? Cuối cùng thì, dù điểm hấp dẫn của mỗi người đều khác nhau, dù tiêu chuẩn cái đẹp cũng thay đổi theo thời đại, thì mũi vẫn phải có một độ cao nhất định, còn mắt thì phải có một độ dài nhất định. Khuôn mặt càng nhỏ càng tốt, còn miệng thì không nên trông như bị nhô ra. Da thì nên mỏng đến mức ranh giới khuôn mặt hay các cấu trúc sụn không bị trông thô, cứng. Hồi xưa ấy, là thời mà đàn ông chỉ bôi lotion thôi cũng bị trêu là trang điểm. Vì điều đó từng là chuyện rất đáng xấu hổ. Nhưng ngày nay, những người trẻ giàu không chỉ có năng lực mà còn có ngoại hình xuất sắc. Tôi không nói ngay là phải phẫu thuật để thay đổi toàn bộ diện mạo, mà là hầu hết những người không thể không bước vào cuộc cạnh tranh đó, hoặc không thể không bị ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp, giờ đều đang rất chú ý đến ngoại hình. Giống như bây giờ, khác với trước kia, khả năng ngoại ngữ của trẻ em đi mẫu giáo đã tăng đến mức không thể tin nổi, mọi thứ ngày càng được nâng lên mặt bằng chung. Cuối cùng, việc đàn ông chăm chút ngoại hình không phải để làm người nổi tiếng ngay lập tức, mà có vẻ xuất phát từ tâm lý không muốn bị tụt lại trong cuộc cạnh tranh. Ngay cả bác sĩ và gia đình của họ bây giờ cũng phẫu thuật thẩm mỹ hay làm thủ thuật, trong xã hội hiện đại này là vậy. Đến đây là phần biện minh cho việc vì đã lớn tuổi mà tôi vẫn đi phẫu thuật. <Nghe nói phẫu thuật mũi không xong trong một lần> Có lẽ đây là câu tôi nghe nhiều nhất từ những người xung quanh. Đến bây giờ tôi cũng thấy rất đồng cảm với câu này. Lý do không thể xong trong một lần, rốt cuộc là vì vẫn còn “điểm chưa hài lòng”. Ngay cả bác sĩ mỗi ngày đều mổ cũng không thể đảm bảo kết quả sau mổ 100%, huống chi người bình thường như chúng ta thì còn hơn thế nữa. Nhìn những người nổi tiếng định kỳ thay silicon như thay phụ tùng, tôi nghĩ đó là việc “không dễ làm”. Vì vậy tôi đã phẫu thuật với vật liệu như ở hình thứ năm phía trên. Màu đỏ là sụn sườn tự thân, màu xanh là sụn tai. Tôi từ chối mọi vật liệu khác không được tạo ra từ chính cơ thể mình. Nếu nhìn lại sự khác biệt trước/sau ở mốc 2 tháng trong cùng ánh sáng, cùng góc độ, thì sẽ là dáng vẻ như bức ảnh thứ sáu. Vốn dĩ người thích kiểu hình ảnh này có thể đánh giá là đã đẹp tự nhiên rồi, nhưng đến giờ tôi thấy mình muốn một đường nghiêng bên hông nam tính hơn và có độ cao hơn một chút. “Tự nhiên” cũng có nghĩa là không lộ dấu hiệu gượng ép, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là không có thay đổi kịch tính so với trước. Người ta thường nói sống mũi nữ bắt đầu từ giữa đồng tử, còn mũi nam thì từ mí mắt hoặc cao hơn nữa, từ đường mí hai mí. Nhìn bên hông sau phẫu thuật, đầu mũi đã nhô ra và nhìn chính diện thì đầu mũi bè đã cải thiện, trông tốt hơn rất nhiều so với trước. Nhưng vì sống mũi vẫn giữ nguyên, nên nhìn nghiêng lại có cảm giác trung tính, còn nhìn chính diện thì chỉ đầu mũi được nâng lên, khiến công sức bỏ ra không thể hiện rõ như mong muốn. Nếu không sao với việc không thấy rõ, thì ban đầu cũng chẳng có lý do gì để đụng vào chiếc mũi vốn vẫn bình thường của mình. Cuối cùng tôi lại hiểu vì sao vẫn chưa có vật liệu nào thay thế silicon để tạo sống mũi, và vì sao dù có trải qua co rút người ta vẫn chọn silicon. Hãy xem thêm một tấm nữa. Xem ảnh thứ bảy nhé. Bên trái là hiện trạng / bên phải là kết quả mô phỏng / ở giữa là cho thấy đã phải hạ xuống bao nhiêu để ra được kết quả bên phải. Ưu điểm của bên trái (hiện trạng) là trông trẻ hơn. Vị trí lẽ ra phải có sống mũi đang bị lõm xuống nên nhìn tương đối trẻ, và mũi cũng không trông quá to hay quá dài, đó là ưu điểm. Ưu điểm của bên phải (sau mô phỏng) là trông nam tính hơn và tinh tế hơn. Ý kiến của bác sĩ trưởng là nếu tôi đã có khuôn mặt vốn dài mà còn nâng sống mũi lên nữa thì từ chính diện khuôn mặt sẽ trông còn dài hơn. Ảnh phía trên là ảnh 1 tháng sau mổ nên đầu mũi còn hếch lên. Vì vậy lần này hãy chụp lại dáng gần nhất ở mốc 4 tháng, khi đầu mũi đã hạ xuống, rồi mô phỏng thêm một lần nữa. Ảnh thứ tám là hiện trạng. Ảnh thứ chín là dáng nghiêng sau khi chỉnh theo hình mà tôi nghĩ là nam tính và tinh tế. Ảnh thứ mười là hình cho thấy cần nâng bao nhiêu để nâng lên như lần thứ hai. Bạn thấy thế nào? Có thể thích hoặc không thích, nhưng chắc bạn sẽ đồng ý rằng mũi có sống ở giữa mặt cao hơn thì trông nam tính hơn mũi thấp. Nếu bỏ phần che mắt đi thì cảm giác nam tính đó sẽ truyền tải rõ hơn nữa, tiếc là tôi không thể cho xem. <Nếu ngày tháo nẹp mà độ cao đó đã làm bạn hài lòng, thì ca mổ đó coi như hỏng rồi> Câu “phẫu thuật mũi không xong trong một lần” có thể còn có ý kiến phản biện, nhưng câu này thì chắc không có phản biện nào. Vì vào ngày tháo nẹp sẽ chắc chắn có sưng rất nhiều. Có lẽ nếu làm lại lần nữa, tôi sẽ nhờ bệnh viện quay video ngay lúc sau phẫu thuật, khi còn ít sưng nhất. Như mọi người đều biết, trong vài tháng sau mổ ta phải sống nhiều tháng với bầm sưng che lấp, không biết hình dạng cuối cùng của mũi sẽ thay đổi thế nào, và khoảng thời gian này thật sự khá mệt mỏi. Vì vậy mỗi lần đến bệnh viện để kiểm tra tiến triển, tôi đều bàn với bác sĩ trưởng về chuyện làm lại. Cũng hơi ngại vì cứ hỏi liên tục dù không phải giờ tư vấn. Dù sao thì nếu muốn nâng lại cả vùng giữa mắt và đầu mũi, cuối cùng chắc sẽ cần khoảng 4 đến 5 mm silicon và sụn tai, hoặc hơn thế. Giữa sống mũi và đầu mũi có thể xuất hiện vùng chết nên có thể phải thêm vật liệu khác nữa, và ngay từ đầu việc nâng cao đến mức đó liệu da tôi có chịu nổi hay không lại là một câu chuyện khác, nên cũng sẽ cần tư vấn thêm về điểm đó. Nhân tiện nói thêm, đã phẫu thuật đầu mũi thì tuyệt đối không được chỉ nhìn mỗi đầu mũi. Ngay cả trường hợp của tôi, vùng giữa hai mắt vốn trông không có vấn đề gì lại trở nên hơi lõm đi do nâng đầu mũi. Người được hưởng hiệu quả lớn nhất trong phẫu thuật đầu mũi không dùng vật liệu như tôi có lẽ không phải là người toàn bộ đều thấp như tôi, mà là người từ giữa hai mắt đến xương mũi đã cao, nhưng chỉ có đúng đầu mũi là thấp, kiểu mũi gồ nặng. Tôi nghĩ đó là lý do vì sao rất nhiều người dù phải cắt xương vẫn dùng silicon để định hình đường mũi. <Dù vậy vẫn có lý do khiến tôi chưa thể quyết định mổ lại> Tất cả những bức ảnh tôi vừa xem ở trên đều là thay đổi ở góc nghiêng, nhưng cũng phải tính đến thay đổi ở góc chính diện. Với người có phần giữa mặt dài như tôi, nếu đặt silicon thì điểm bắt đầu của mũi sẽ cao lên, khiến bản thân điểm khởi đầu của mũi dài hơn, nên mũi và khuôn mặt có thể trông dài hơn và già hơn. Vì vậy cũng có ý kiến rằng càng mặt dài thì càng phải dùng silicon mỏng và đặt điểm khởi đầu thấp, và cũng có ý kiến rằng đường thẳng thay vì đường thẳng hơi cong sẽ khiến phần giữa mặt trông ngắn hơn. Đầu mũi càng chúi xuống thì mũi và khuôn mặt càng dài ra, nên nâng đầu mũi lên một chút cũng sẽ giúp ích cho khuôn mặt dài. Những phần tôi vừa giải thích không phải là ý kiến riêng của tôi mà cũng là ý kiến chung của các bác sĩ trưởng mà tôi đã tư vấn. Dù sao nếu làm lại, tôi sẽ chọn đặt silicon rồi chấp nhận thêm chi phí, đau đớn sau mổ và tăng xác suất tác dụng phụ để tạo đường nghiêng mình muốn, hay chỉ dừng lại ở ca đầu tiên. Nếu ưu tiên hàng đầu là silhouette của góc nghiêng thì làm lại, còn nếu nghĩ đến độ ổn định và chi phí của mô tự thân cũng như ca đầu tiên thì có lẽ phải dừng ở đây. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng suy đi tính lại thì tiền có thể kiếm thêm, đau đớn cũng có thể chịu được, nhưng nếu vì ca làm lại để cải thiện đường nghiêng mà dáng nhìn chính diện lại xấu hơn trước, thì nếu khuôn mặt vốn đã dài lại càng dài ra dù chỉ một chút, đó có thể sẽ là một ca mổ không cần thiết, không, là không nên làm. Vì vậy tôi đang cố gắng dập bớt ham muốn làm lại xuống mức thấp nhất. Tôi chỉ phẫu thuật đầu mũi bằng sụn tự thân, nên thực ra không có tác dụng phụ gì đáng kể, chỉ có một chút khó chịu là do làm thẳng chiếc mũi vốn bị lệch nên cấu trúc bên trong mũi thay đổi, khiến thở bằng lỗ mũi trái khó hơn lỗ mũi phải một chút. Như tôi đã nói ở bài trước, dù có quay ngược thời gian với trí nhớ hiện tại, nếu lại gặp được một bác sĩ trưởng như bác sĩ Yoo, thì dù một bên có bất tiện tôi vẫn sẽ phẫu thuật mũi thêm lần nữa. Chỉ là khi đó chắc tôi vẫn sẽ do dự về chuyện có dùng silicon hay không. - Lỗi chính tả xin bỏ qua như một sự dễ thương nhỏ. - Trong suốt 3 tháng, niêm mạc mũi của tôi cay rát như bị hít phải hơi cay quân đội, tôi tưởng mình sắp chết. - Đừng gửi tin nhắn riêng. Nếu để lại bình luận tôi sẽ trả lời, có thể chậm nhưng chắc chắn sẽ trả lời hết. Những việc như chi phí thì hỏi ở phần bình luận ẩn danh nhé. - Tất cả ảnh đều là ảnh chụp thực tế. - Bài tiếp theo sẽ là cắt mí dính tự nhiên, nhưng có lẽ tôi sẽ gói gọn bằng một bài ngắn vì chỉ là cắt mí kiểu mí trong, không có gì dài dòng. - Bệnh viện hoàn toàn không yêu cầu tôi viết bài dài như thế này. Bài trước cũng đã làm họ bất ngờ rồi. Đây là bài tôi tự muốn viết. Là bài viết cho những người khác đang chuẩn bị phẫu thuật. - Dù vậy, tôi cũng không viết nổi hai bài dài như thế này nữa. Đến mức này thì có lẽ tôi đã trả đủ cái nghĩa đối với bác sĩ trưởng và quản lý đã giúp khuôn mặt tôi đẹp hơn trước. - À... tôi muốn hút mỡ nọng cằm....

Xem trên sungyesa

Bệnh viện được nhắc tới

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục