Da mình yếu và khá dễ để lại sẹo nên ngay từ đầu mình đã tìm hiểu nâng mũi khép kín, và ở một bệnh viện khá lớn tại Gangnam (xem quảng cáo trên Instagram) mình đã được tư vấn từ chị phụ trách đến bác sĩ trưởng đều theo hướng nâng mũi khép kín.
Mình được giải thích ưu nhược điểm của khép kín và mổ mở: trường hợp khép kín thì không thể nâng mũi quá nhiều, còn mổ mở thì sẽ để lại sẹo ở mức có thể che bằng trang điểm nhưng có thể thiết kế được nhiều hơn.
Nhưng vì mình biết chắc sau khi có sẹo sẽ rất áp lực, lại vì tính chất công việc nên cũng không thể trang điểm (mình cũng đã nhấn mạnh điều này trong buổi tư vấn với bác sĩ), nên các chuyện khác mình không quan tâm, chỉ thỏa hiệp ở mức chỉ có thể hạ phần đầu mũi đang hếch xuống một cách tự nhiên mà thôi.
Mình cũng không hề tham vọng gì về các phần thiết kế khác; nếu làm mổ mở thì chắc mình đã muốn nâng cao hơn hay làm kiểu khác rồi ;)
Mình chọn tiến hành phẫu thuật khép kín chỉ để chỉnh đầu mũi, sử dụng sụn vách ngăn nằm bên trong mũi của mình. Đương nhiên vì là khép kín nên mình chẳng hề lo về sẹo, chỉ chờ rút bông gạc rồi sắp xếp các lịch sau đó.
Trong lúc còn nhét bông thì bên ngoài còn bị dán băng nên cũng không nhìn thấy gì. Thế nhưng hôm nay khi đi rút bông, lúc họ hướng dẫn cách bôi thuốc mỡ, mình lại thấy có đường rạch dưới mũi và vết khâu.
Người rút bông nói là đã tiến hành theo kiểu mổ mở. Mình hoảng quá hỏi rằng ngay từ đầu mình đã tiến hành theo khép kín mà, vậy là sao thì họ nói hồ sơ phẫu thuật của mình ghi là khép kín, nhưng nhìn vết cắt dưới mũi bây giờ thì là mổ mở, để chỉnh sụn vách ngăn thì chắc hẳn phải mở ra rồi ;;;
Trước mắt thì chị phụ trách tư vấn không có ở đó, bác sĩ trưởng hôm nay cũng không có, nên họ bảo sẽ gọi điện rồi cho mình về nhà. Mình cũng hoảng loạn nên sau khi về nhà đã nói chuyện được với chị phụ trách qua điện thoại.
Trước hết thì đúng là đã làm phẫu thuật mổ mở. Họ nói trong lúc mổ có chỗ rung lắc nhiều nên đã chuyển sang mổ mở. Theo mình biết thì khép kín/mổ mở là vấn đề về tầm nhìn phẫu thuật, nên mình không hiểu họ đang nói gì.
Thứ hai, lúc hồi phục sau mổ thì bác sĩ trưởng đáng lẽ phải đến giải thích, nhưng lại nói rằng khi đó ông ấy có ca mổ khác nên không đến được. Nếu vậy thì các y tá phụ trách mình từ lúc hồi phục đến lúc xuất viện không nói với mình một lời nào là hợp lý sao? Khép kín và mổ mở chắc chắn phải khác nhau ngay từ phần hướng dẫn chăm sóc, nên mình đã nói như vậy nhưng phần đó họ cũng . . . . . không giải thích được.
Thêm nữa, ngay cả chị phụ trách cũng nói đến hôm nay mới biết rằng mình đã được mổ theo kiểu mở.
Giờ họ bảo đợi đến lúc cắt chỉ rồi xem tình trạng theo dõi của bác sĩ, sau đó sẽ nói chuyện tiếp, nhưng ngay lúc này mấy sợi chỉ ở đầu mũi làm mình để ý đến mức không làm được gì cả . . rất stress.
Họ nói sẽ chăm sóc sẹo, nhưng mình cũng lo là để đi chăm sóc sẹo thì phải đi lại tới Gangnam mất 3-4 tiếng khứ hồi.
Tuần sau họ bảo tiếp tục gặp bác sĩ rồi mới quyết định, nhưng trong thời gian đó chắc sẽ bàn biện pháp xử lý gì đó rồi đề xuất với mình chứ?
Vì bệnh viện quá lớn nên mình thấy có lẽ họ sẽ bắt đầu bằng câu bác sĩ cũng hết cách rồi, mà bản thân mình cũng không biết nên đối phó thế nào nữa.
Có ai từng gặp trường hợp như này không?
Đã tiến hành phương pháp phẫu thuật mà không có sự đồng ý của bệnh nhân. Mình yên tâm vì nghĩ là bệnh viện lớn, nhưng ; rất stress và buồn bã ahㅡ