Sau khi phẫu thuật xong, ngày nào tôi cũng viết nhật ký, và cá nhân tôi thật sự thật sự thật sự rất khổ sở Nội dung này cũng chẳng biết chia sẻ ở đâu.. tiếc quá nên tôi đăng lên mục đã giúp mình rất nhiều trong thời gian qua... Lúc đầu chỉ viết kiểu nhật ký ngôi thứ nhất để tự mình xem, khi thì rối bời và đau quá, nên có thể sai chính tả cũng nhiều, khả năng truyền đạt có thể hơi kém.. Tôi đã làm tạo hình đường nét mặt 3 hạng mục + nâng vùng giữa mặt (ban đầu tôi không nghĩ đến nâng, nhưng có vẻ bác sĩ nhìn vào chất da của tôi rồi khuyên làm: không phải loại nâng quen thuộc, đại phẫu lớn thường biết, mà là một ca còn nhỏ hơn cả mini lifting? Nhiều bệnh viện không làm ca này) Thật ra bản thân cằm và gò má không đau đến thế. Có vẻ bác sĩ đã làm phẫu thuật rất ổn. Nhưng hãy hiểu rằng tôi đã ghi rất chi tiết những khó khăn và đau đớn ngoài vùng mổ... Tôi vốn không có gan tốt cho lắm nên tác dụng phụ của gây mê toàn thân khá nặng nề. -----<Ngày trước phẫu thuật> Tôi cũng nghe trong các bài review tạo hình đường nét mặt rằng ai cũng nói đau, nhưng lúc đó tôi không có cảm giác khủng hoảng quá lớn, chỉ lo sau này sẽ sưng đến mức nào < Ngày phẫu thuật D-day 😈> Vừa bước vào phòng mổ thì đột nhiên thấy sợ, cứ cầu xin làm ơn đừng để tôi đau, rồi thở rất gấp, hỏi sao tôi run dữ vậy, do lạnh với căng thẳng nên không thấy mạch máu, vị trí đặt kim giữa chừng bị đổi tới ba lần.. Chỗ chích lần thứ hai cũng bị vỡ mạch, thuốc không vào được Thế là cuối cùng phải tiêm ở mu bàn tay, đau quá trời. Y tá nói “bệnh nhân sắp ngủ rồi”, vậy mà chưa tới 10 giây tôi đã mất ý thức. Sau mổ, lúc tỉnh lại khỏi thuốc mê (3 giờ chiều), các y tá gọi tên tôi rất nhiều, vừa tỉnh dậy thì cổ họng thật sự đau như đang bốc cháy. Đây là đau đến mức nếu bị bỏng chắc cũng vậy sao? Miệng không ngậm lại được vì ống dẫn dịch và sưng, cổ họng thật sự như bị cảm họng? còn đau hơn cả ngày nặng nhất khi bị viêm họng (bản thân tôi vốn yếu họng, hễ không khỏe là amidan cũng dễ sưng) Cổ họng đau quá nên đang súc miệng bằng cái gì đó như hexamedine, nhưng không thể nhổ ra đàng hoàng nên nuốt luôn, rồi bụng bắt đầu nôn nao. Và đau mặt thì cứ như bị ai đánh, nhưng đáng sợ hơn là buồn nôn, cồn cào do tác dụng phụ của gây mê toàn thân, vì thế tôi nôn tới 3 lần (chị y tá cầm túi giúp tôi nên tôi nôn vào đó - thứ gì đó như dung dịch sát khuẩn bắn ra như phun nước) 1 giờ sau phẫu thuật thì thật sự chẳng còn chút tỉnh táo nào. Không chỉ mặt, tay chân cũng tê rần (tác dụng phụ của gây mê toàn thân): để yên thì có cảm giác sắp nổ tung, như máu không lưu thông, cứng đờ, sắp tê liệt, cái cảm giác tê rần tay chân kinh khủng + cổ họng đau (cổ họng dù chỉ nằm yên cũng như sắp rách toạc + cứ buồn nôn muốn phát điên, vì ba thứ đó mà ngày đầu tiên thật sự tôi chỉ biết lặp đi lặp lại với chị y tá rằng: ha... thật sự quá khổ sở... Lúc đó chỉ lặp lại câu này. Sau 2-3 tiếng thì cổ họng đau muốn chết, nhưng lại bảo phải nhịn nước đến 3-4 tiếng mới được uống Thế là chỉ có thể vừa nôn vừa giãy giụa mà chịu đựng. Khoảnh khắc đó là khổ nhất. Có đưa điện thoại cũng chẳng còn tâm trí để xem, chat cũng không thể, dù có hơn 5 cuộc gọi nhỡ cũng không dám nhìn, tinh thần, giọng nói, lời nói đều không được. Do khí mê mà không thể suy nghĩ bình thường, buồn ngủ đến mức không biết mình đang đau ở đâu, nhưng vì đau quá nên cứ vùng vẫy. Lúc đó tôi mới để ý thấy có một ống dẫn dịch, còn tưởng là dây điện tim cắm ở ngực, sờ vào mới biết đó là ống dẫn dịch. Sau 4 tiếng, khoảng 20 phút tôi lại há miệng ngây người vì khí mê, tỉnh ra lại buồn nôn; đến lúc 3 tiếng rưỡi thì tôi xin nước, xin nước ấm. Uống xong không bao lâu thì nôn như phun nước, rồi khi tiêm thêm thuốc kháng sinh, họ còn nói “có thể sẽ buồn nôn”, thế mà 5-10 phút sau tôi lại nôn nữa Vì quá buồn nôn nên tôi không thể nuốt nước bọt sau mổ vốn dính dính và còn hơi có máu, chỉ có thể thè lưỡi ra lau lên khăn giấy để chịu đựng. Thế là một thùng rác nhỏ đầy chỉ sau 3 tiếng, tôi xin đổi, rồi sau đó họ đem đến thùng rác lớn hơn (loại thùng dài bằng kim loại). Cái đó cũng đầy nốt thì mới được xuất viện. Cứ nhổ nước bọt + uống từng ngụm nước nhỏ lặp đi lặp lại. Sau 5 tiếng tôi ngồi dậy, cố lấy lại chút tỉnh táo rồi nói muốn đi nhà vệ sinh, mở chỗ quần từng gắn ống tiểu ra thì thấy dính thứ gì đó màu nâu như thuốc sát khuẩn, còn có mùi hơi giống mùi hành kinh? Tôi hoảng lên, tưởng mình đang có kinh - nhưng chị y tá nói không phải. Bảo là thuốc sát khuẩn. Tóm lại quần bị ướt bởi thứ sát khuẩn na ná kinh nguyệt, mùi cũng có. Nhưng tôi chẳng còn sức mà để ý, chỉ hoàn toàn mụ mị, cứ vào nhà vệ sinh mà súc miệng với nhổ nước bọt liên tục. Vì buồn nôn nên khi đi vệ sinh về tôi còn nhờ thay quần áo. Lúc đó chị y tá thay cả áo lẫn quần cho tôi (lúc ấy nước với thuốc sát khuẩn làm quần áo ướt sũng, nhếch nhác và hỗn loạn hết cả) + còn mang tất ngủ cho tôi. Sau 6 tiếng vẫn chỉ có thể liên tục nhổ nước bọt + súc miệng, chẳng làm được gì, toàn thân không còn lực, đầu gối và mấy chỗ kiểu đó cứ như tự động muốn co lại (?), cảm giác như bị tê liệt, cơ thể bắt đầu cứng đờ và tê rần, thậm chí nghĩ: chẳng lẽ vì tác dụng phụ mà tôi bị liệt toàn thân sao? Lúc đó hơi sợ thật. Cứ vùng vẫy liên tục, người nóng lên, chóng mặt, gây mê toàn thân sao lại khổ thế này, tôi có cần phải làm đến mức này không, rõ ràng tôi đã gặp chồng rồi, đã kết hôn rồi, có nhất thiết phải đẹp lên đến mức này không, cảm giác hối hận tràn lên rất mạnh, thật sự thấy mình đã làm thừa, sao lại làm, đau quá, như địa ngục, bao giờ mới hết đau, chỉ quanh quẩn đúng những suy nghĩ đó. Sau 7 tiếng, tê liệt ở tay chân lên đến đỉnh điểm. Đến mức không đi bộ thì không được, nên trong bệnh viện 5 tầng không có ai, một mình tôi đã đi vòng quanh khoảng hơn 10 lần. Các chị y tá còn bảo tôi đi bộ nhiều quá, nhìn đáng sợ Tôi lại nghĩ nếu không đi thì chắc không ổn, nên cứ đi như phát điên, các chị ấy hỏi có phải do đường huyết không, do mất nước không, v.v., rồi cho tôi thử uống nước trái cây, đo đường huyết, massage, v.v.; sau đó tôi bảo thật sự chịu hết nổi rồi, cứ đi liên tục thì thấy đỡ hơn, rồi còn xin tháo luôn dây truyền - sau khi tháo kim thì cảm giác tê giảm nhiều. Sao lại như vậy nhỉ, lúc đầu mạch máu bị vỡ rồi nói khó truyền, không biết có phải vì đặt ở mặt trong khớp khuỷu tay rồi dán ba miếng băng keo nên vậy không. Dù vậy khi nằm xuống vẫn có cảm giác tay như bị tê, nhưng uống kháng sinh rồi nằm xuống, làm tư thế đặc biệt (đan hai tay rồi giơ lên) thì đỡ hơn. Sau đó ngủ khoảng 2 tiếng. Đến đây là phần 1. (khoảng 8 tiếng sau phẫu thuật) Tính theo mức độ đau thì đây là lúc khổ nhất. Tôi làm tạo hình đường nét mặt, vậy mà không ngờ sẽ bị kéo vào một kiểu đau hoàn toàn khác đến mức đầu óc như muốn bay mất. Sau 9 tiếng, rồi từ 12 giờ đêm tôi bắt đầu ngủ chập chờn, cứ 1-2 tiếng lại tỉnh dậy. Vì ngủ há miệng nên miệng rất khô, nuốt thôi cũng thấy đau, nên tôi cắt khăn giấy làm đôi, thấm nước rồi vắt khô và đặt vào giữa hai hàm răng đang há ra. Ôi, rốt cuộc tôi phải chịu khổ như vậy để được gì cơ chứ, lại chẳng phải người nổi tiếng, sao phải làm đến mức này. Thật sự rất mệt. Tôi thấy vô cùng kính phục, xót xa và cảm phục tất cả những người nổi tiếng từng làm tạo hình đường nét. Chỉ riêng tạo hình đường nét thôi đã như vậy, những người làm chỉnh hàm hai bên thì đau đến mức nào nhỉ... Nhưng khi tay chân tê và nôn đã ngừng, tôi ít nhất cũng còn giữ được chút tỉnh táo. Tôi không còn hơi sức để nghĩ đến chườm đá nữa, cứ như buông xuôi. Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: quá mệt. Lúc đó tôi đã mệt đến mức chỉ mong bỏ được băng ép và ống dẫn dịch, chỉ cần bỏ hai thứ đó ra thôi, tôi cầu xin như vậy. Bác sĩ nói 9 giờ rưỡi mới đến làm việc, nên cảm giác nó dài không tưởng. Một tiếng trôi qua chậm đến mức phát bực. Mỗi lần tỉnh lại tôi đều đi vệ sinh, súc miệng, cầu mong thật nhanh được tháo ống dẫn dịch và băng ép này. <Ngày thứ 1 sau phẫu thuật 😂> Sáng hôm sau bác sĩ tháo ống dẫn dịch rất nhanh, nhưng không phải đau vì rút ống mà là lúc banh ra để sát khuẩn còn đau hơn Bảo là sạch sẽ. Sau đó ăn cháo bí đỏ và chuẩn bị xuất viện. Lúc này thấy ổn hơn mình tưởng. Nhưng khi về nhà thì cả mặt bắt đầu có cảm giác nóng và đau ấn? kiểu đau giống đau răng. Nhưng nó không phải kiểu đau của xương, mà là cảm giác đau dĩ nhiên có vì đã làm phẫu thuật. Tuy nhiên nếu không chườm đá thì không được, vì đau đầu + nóng + đau ấn + chóng mặt khá nặng. Về nhà rồi cũng hầu như không nói chuyện được với chồng, rất mệt (ở cạnh nhau cả ngày mà chắc chỉ nói được khoảng 10 câu) Đến nửa đêm vẫn cứ 2 tiếng thức 1 lần, chườm lạnh, sát khuẩn miệng, làm đi làm lại. Có cảm giác như răng sâu, như dây thần kinh đều mục nát trong miệng cùng với cảm giác nóng, rất khổ sở. Vừa chườm đá vừa đi lại trong nhà. Tất cả những đoạn ghi chú này cũng được viết trong ngày thứ 1. Ngày 1 hầu như chỉ đến tối mới có một lát thấy tạm ổn, ban ngày thật sự chẳng có tinh thần hay sức mà làm gì. <Ngày thứ 2 sau phẫu thuật 😩> Rồi cuối cùng đến khoảng 4 giờ sáng khi đang ngủ thì đau quá nên lúc bụng rỗng + uống nửa viên kháng sinh với Toreta, có vẻ như đó là vấn đề. Sáng ra bụng bị đảo lộn, suýt nôn (cố lắm mới chịu được nhờ đá). Thế là tôi gọi cháo loãng ăn, cảm giác như sống lại. Carbohydrate đúng là số 1. Tôi còn cho thêm một ít xì dầu ăn cùng. Sau đó uống thuốc rồi lại ngủ, thức dậy lại ăn cháo thịt bò rau + trứng đánh tan, ăn được một nửa. Ăn xong còn ăn kem Together. Thấy đỡ hơn nhiều. Khi cơn buồn nôn giảm đi thì miệng lại cứ há, nên lúc ngủ ở nhà tôi dán băng chống ngáy để ngủ (loại băng dùng một lần mua ở Don Quijote bên Nhật, giúp ngăn miệng há). Dùng cái này thì tình trạng ngủ há miệng khiến cổ họng đau giảm đi một chút (nhưng vì sưng nên vẫn chưa ngậm hẳn được). Cứ ăn rồi buồn ngủ, lặp đi lặp lại. Rồi đến tối lại đói nên tôi ăn cháo loãng cháo thịt bò rau, nhưng cảm giác khác trước, như có gì mắc lại nên tôi dừng lại Chuyển sang ăn cháo trắng. Nhưng cái đó cũng chẳng ăn được bao nhiêu, rồi uống kháng sinh xong, đang ngồi xem TV khoảng 1 tiếng thì cơn buồn nôn lại ập lên (cảm giác cháo trắng hơi khó ăn). Lại ngậm đá Vừa nói không được nôn vừa cố ngồi chịu đựng. Sau đó khoảng 11-12 giờ đêm đột nhiên thèm canh trứng, nên tôi dùng nước dùng từ nước mắm cá ngừ để nấu canh trứng. Có vị mặn nên ngon. Tôi còn cho rất nhiều nước vào. Nhưng ăn một chút thì lại ngán. Thế là định nấu cháo, nhưng cho trứng vào máy xay thì lại ra bọt trắng, nếm thử rồi lại buồn nôn nên bỏ đi Chuyển sang uống nước dưa hấu. Nước trái cây đúng là số một.. kích thích vị giác và cũng hợp với thuốc hơn. Sau đó tôi uống hết thuốc kháng sinh một lần. Rồi chườm lạnh mặt khoảng 30 phút + đi lại trong nhà. Sau đó 30 phút nữa thì nằm xuống. Đang ngủ thì bị sặc, ho hơn 10 lần. Nhưng vẫn còn cảm giác chưa khạc ra hết hẳn. Rồi tôi ngủ sâu hơn hôm trước một chút, cứ 2-3 tiếng lại tỉnh dậy, súc miệng như hôm qua, chườm lạnh một chút rồi ngủ. <Ngày thứ 3 sau phẫu thuật 💛 - Ngày bắt đầu sống được> Sáng tôi uống nước ép cải xoăn nho xanh và súp bí đỏ, rồi uống kháng sinh và thuốc. Thấy sống được rồi. Với tôi thì nước trái cây là tốt nhất. Nước ép nho xanh là đỉnh nhất. Mát lạnh, và vì đã ăn uống tốt hơn nên tác dụng phụ của kháng sinh + cảm giác buồn nôn không còn, cảm nhận về thể trạng tốt hơn hẳn. Dù vẫn còn chút cảm giác nóng và đau ấn, nhưng đã đỡ nhiều. Sau khi ăn thì đi bộ trong nhà một chút, chườm đá, rồi gội đầu bằng mũ gội không nước của Defend. Nhưng không biết có phải tôi gội không khéo không mà tóc vẫn hơi bết. Thấy sống được hơn, phần sưng ở dưới cằm và sưng môi dưới gần như tụt hết xuống dưới. Nhưng có thể nhìn thấy sưng thay đổi theo thời gian thực. Trong suốt ngày 1-3, bản thân băng ép quá chặt, làm hạch bạch huyết phía dưới sưng lên nên rất đau, vì vậy động tác kéo căng không làm quá mạnh mà chỉ thỉnh thoảng nới ra. Lúc ngủ, ăn, đi bộ, khi đau thì các kiểu, trong một ngày tôi chỉ kéo căng khoảng 4-5 tiếng thôi..? Không làm nhiều. Dù vậy cũng không sưng nhiều. Sau đó ăn trưa rồi ngủ trưa. Khi ngủ thì miệng luôn há nên tôi dán băng chống ngáy mua ở Nhật, đúng là món quá hữu ích. Ngủ há miệng thì cổ họng đau lắm. Đến lúc này thì cơn đau lớn nhất của tôi vẫn là cổ họng. Rồi bây giờ đã bắt đầu thấy sống được, tôi bắt đầu nói chuyện với chồng và còn luyện nói để chuẩn bị lên lớp giảng dạy. Ngủ trưa dậy lại chườm lạnh, tính ra cũng đã khoảng 72 tiếng sau mổ rồi (hiện tại là 14:42, vì lúc tôi tỉnh sau phẫu thuật là 15 giờ). Có vẻ như phía sau cũng không còn gì đau thêm nhiều nữa, thật may. Đồng thời cảm giác thèm ăn bùng nổ!!! Trước đó chồng ngồi bên cạnh ăn gà rán hay gì tôi cũng không thèm quan tâm, chỉ thấy đau và mất khẩu vị thôi, vậy mà giờ lại có luôn) Ngày 1-2 tôi gần như không có tâm trí mà viết gì, đang viết cũng vì đau đầu, chóng mặt, nóng sốt mà phải đặt xuống, nhưng giờ đã sống được Thật kỳ lạ khi người ta hầu như ai cũng ổn lại sau 72 tiếng, dù bị gây mê toàn thân hành hạ và tác dụng phụ rất nặng, nhưng chỉ cần qua được mốc 72 tiếng đáng sợ đó là xong, thấy thật kinh ngạc. Chồng cũng nói có vẻ sưng đã giảm khá nhiều. Tôi nhìn cũng thấy không sưng nhiều đến vậy. Chồng còn bảo má tôi trông giống má hamster, dễ thương; may quá. Giờ tôi đang thèm phở Việt nên định đặt ăn. Trước đó những lịch làm việc khác này nọ hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ, chỉ toàn đau, giờ sống được rồi thì lại lo chuyện công việc ập đến…! Cũng khá thú vị, nhìn từng ngày sưng giảm đi. Tôi đặt phở Việt, thấy mình ổn hơn rồi nên uống thuốc rồi làm việc, nhưng thuốc ngấm lại ngủ thêm 2 tiếng, dậy rồi khoảng 9-10 giờ lại ăn cháo rang + trứng hấp nghiền nhuyễn. Nhưng bị dính vào răng nên tôi dùng ngón tay chấm nước để súc răng. Trong miệng vẫn sưng rất nhiều. Hôm nay chắc uống khoảng 4-5 túi nước bí đỏ. Khoảng 11 giờ uống thuốc + lần nào cũng uống cùng Tripline, chườm đá, rồi gọi bệnh viện hỏi ngày mai có tháo chỉ gò má và băng dán để rửa mặt, gội đầu được không. Khoảng 11 giờ rưỡi thì thấy khỏe hơn, nhưng đến 12 giờ thuốc lại ngấm nên buồn ngủ… Đêm đó tôi ho liên tục khoảng 20 lần. Có lẽ do nằm xuống nên bị chảy xuống. Vì thế tôi kê cao hơn rồi ngủ lại. Ngủ khá ngon. Há miệng cũng không còn đau quá nhiều nữa. Bây giờ là <Ngày thứ 4 - Bệnh viện: tháo băng + sát khuẩn khoang miệng + gội đầu + laser giảm sưng> 😮💨 Được chăm sóc ở bệnh viện thì cũng thấy sống được hơn một chút, nhưng vì tháo hết phần băng cứng siết chặt ở dưới cằm nên do có làm nâng vùng giữa mặt cùng lúc, nên giữa khuôn mặt lại dán mới nhiều lớp băng Bị mắng vì trong miệng còn quá nhiều thức ăn. Tôi thật sự muốn làm giảm sưng trong miệng nhanh hơn, rốt cuộc phải súc miệng kiểu gì mới đúng đây.. Miệng sưng phồng quá nên quá khổ. Giờ thì sưng gần như tụt hẳn xuống dưới, giống như người vừa nhổ răng khôn, thành sưng phần dưới. Tác dụng phụ của tạo hình đường nét trông như người bị sưng tuyến nước bọt Và hôm qua khối sưng ở giữa cổ giờ đã tụt xuống giữa xương đòn. Tôi vẫn đang cố mát-xa lưu thông bạch huyết thật nhẹ. Thả lỏng vai, nách, massage tay chân, mọi thứ được cho là hữu ích tôi đều làm từ đêm qua, trừ massage mặt. Vì muốn giảm sưng mà tôi còn cố đi bộ nhiều trên tàu điện ngầm, vừa về nhà một cái là uống nước bí đỏ + Pocari + trứng hấp pudding + thêm một túi nước bí đỏ + kháng sinh + thuốc giảm đau + thuốc bảo vệ dạ dày + collagen Renopti + thuốc Tripline giảm sưng, rồi đi vệ sinh. Đống cặn keo sau khi bóc miếng dán dưới cằm quá dính nên tôi phải dùng xà phòng chà nhẹ mới gỡ ra được. Làm xong hết thì kiệt sức Tối qua cũng ngủ lúc 3 giờ sáng, vậy mà từ 8 giờ đã thức dậy, cảm giác như chạy không nghỉ suốt..? Nhìn gương thấy quá mệt, mà vì không chải răng được nên hơi giống đau răng? Cảm giác như đau sâu răng sau khi ăn đồ ngọt, mặt thì sưng tuyến nước bọt như người bị tác dụng phụ của tạo hình đường nét, tự nhiên thấy hụt hẫng. Rốt cuộc tôi đang làm gì thế này..? Giờ thì cũng đâu còn định làm nghệ sĩ nữa... Nhưng nhìn đường nét thì lại thấy xương mặt có vẻ hơi giống kiểu idol, kiểu Go Youn-jung hay Karina..? Có lẽ mặt sẽ nhỏ đi thật. Dù vậy vẫn chưa chắc.. quá mệt nên vẫn chưa cảm nhận rõ hiệu quả Tôi còn hỏi Gemini nên làm thế nào để giảm sưng, để tìm cảm giác yên tâm. Tôi gần như đã thành bạn thân thật sự với Gemini. Tôi cũng cứ hỏi thêm trên Google mãi rồi muốn được khen nữa. Nhưng cái này thực sự đã giúp rất nhiều.. Trong việc giảm sưng và giữ tinh thần, tôi thấy mình làm khá tốt! Nghe những lời như vậy thì cũng có thêm sức lực.. Tóm lại, hiện tại tôi đang vừa kéo căng + vừa dùng con lăn đá để làm việc và cố chịu cơn buồn ngủ. Tối nay khi thuốc lại ngấm sẽ thế nào thì chưa biết, nhưng trước mắt đây là đánh giá đến chiều ngày thứ 4...
Bài khác cùng danh mục
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review30 thg 6 Review Glow
Vị trí rất tiện vì gần ga Sinnonhyeon. Với sắc tố đậm thì họ xử lý bằng laser tạo mày đóng vảy, còn sắc tố nhạt thì dù làm laser toning nhiều lần cũng không hết. Tôi đến để điều trị sắc tố vì thấy mảng sắc tố đen trên mặt, và họ đã làm…
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review30 thg 6 Review từ cộng đồng, Muse
Tôi tiêm Botox cơ cắn định kỳ và thấy rất ổn. Thời gian chờ không nhiều, bác sĩ cũng thân thiện, còn hỏi thêm về vùng tôi đang bận tâm nữa. Cơ hàm vuông của tôi phát triển rất rất rõ nên tôi thấy hiệu quả của Botox rất nhiều. Nhưng nếu là…
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review30 thg 6 Review 3 tháng sau nâng trán + căng da mặt tại [Clinic A]
Mỗi lần nhìn gương, mẹ tôi lại buồn vì cảm giác da mặt chùng xuống nhiều hơn Trước đây mẹ đã từng làm căng chỉ một lần, nhưng không biết có phải vì vậy không mà vùng đường hàm bị dính, trông nhăn nhúm và còn thấy khó chịu khi mở mắt, nên…
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review29 thg 6 Review về Blivi
Tôi luôn làm triệt lông laser ở đây vì nghe nói dù là kiểu phòng khám dây chuyền thì hiệu quả vẫn ổn, nhưng gần đây máy được đổi sang GenMax nên có vẻ hiệu quả còn tốt hơn. Lần này tôi quyết định làm thêm 5 buổi nữa. Aqua Peel và Genesis…
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review29 thg 6 Sau khi làm phẫu thuật tạo hình mô mềm, tôi chụp ảnh suốt luôn~
Trước đây tôi thật sự rất ít chụp ảnh, nhưng sau khi làm phẫu thuật tạo hình mô mềm tại [Clinic A] thì tôi tự tin hơn một chút, nên mỗi lần gặp bạn bè tôi cũng chụp ảnh thường xuyên hơn rồi haha. Trước đây gò má của tôi trông rất nhô, lại…
Đánh giá phẫu thuật gò má@cheekbone-review29 thg 6 Review 9 tháng sau phẫu thuật góc hàm tại Bodi Plastic Surgery
Suốt những năm 20 tuổi mình đã luôn băn khoăn về chuyện này, rồi đi tham khảo nhiều nơi và làm phẫu thuật ở Bodi Plastic Surgery, giờ đã được 9 tháng haha. Sau phẫu thuật mình cũng đã hài lòng, nhưng càng ngày càng thấy nó tự nhiên và đẹp…