Có rất nhiều điều muốn nói mà không biết nên bắt đầu từ đâu. Chắc chỉ là chuyện nhất thời thôi. Nghĩ rằng thôi thì bỏ qua cho xong, cái gì tốt thì tốt, quên đi mà đi tiếp, nhưng nhìn thấy phản hồi của mọi người đều na ná nhau thì hóa ra nơi này vốn dĩ là như vậy à? Vì lợi ích chung, tôi nghĩ mình nên để lại một bài đánh giá.
Trước hết, tay nghề của bác sĩ trưởng là tốt. Những ai không quan tâm đến các vấn đề khác, chỉ cần kết quả đẹp là được thì có thể đến đây. Kết quả của mẹ tôi nhìn chung là khá tốt, nhưng đến giờ bà vẫn buồn mỗi khi nhớ lại thời gian từng đi khám ở đây. Mỗi lần thấy vậy tôi lại bực bội vô cùng. Vì thế, nếu bạn coi trọng dịch vụ dù chỉ một chút, tôi thực sự khuyên nên tìm nơi khác.
* Từ đây trở đi nội dung rất dài và lan man *
1. Ấn tượng đầu tiên, đúng như tôi đã viết chi tiết trong bài review tư vấn, lạnh lẽo đến mức chỉ muốn hỏi đây là chỗ quái gì vậy, nhưng tôi vẫn đặt cọc chỉ vì nhìn vào bác sĩ trưởng. Đến lúc đó tôi vẫn chưa cảm thấy có vấn đề gì quá lớn.
2. Ngày phẫu thuật, chúng tôi đến sớm hơn giờ hẹn 20 phút. Có vẻ hôm đó nhiều bệnh nhân mổ trong ngày nên người rất đông. Đến đúng giờ hẹn mà vẫn không có bất kỳ hướng dẫn hay xử lý nào.
Sau khi chờ khoảng 30 phút, hoặc có thể hơn, thì bị đưa vội vào phòng tư vấn. Họ mở tờ hướng dẫn ra, vừa chỉ vừa đọc rất nhanh và máy móc bằng bút bi. Giữa chừng mẹ tôi có hỏi thì quản lý phụ trách nhăn mặt. Chắc là bị ngắt lời nên khó chịu. Lúc đó tôi nghĩ, đây là cái gì vậy? Bà ấy đâu có hỏi câu vô lý. Trong phần giải thích về quy trình phẫu thuật, tác dụng phụ, rồi khi ký giấy đồng ý, chẳng lẽ cũng không được hỏi câu nào liên quan sao? Nhìn cái trán nhăn của họ tôi bắt đầu lo. Tôi ngăn lại, bảo cứ nghe thêm một chút giải thích đã, vì sợ trước mổ mà làm họ khó chịu thì có thể bất lợi cho mình.
Họ vẫn cứ đọc liên tục, và mẹ tôi, nhìn sắc mặt, còn khẽ giơ cả tay phải lên rồi hỏi kiểu như: “À… nhưng mà… môi trường làm việc của tôi…” Rõ ràng đó cũng là thời điểm thích hợp để hỏi, vậy mà quản lý đột ngột cắt lời, câu trả lời thì quá sức chối tai.
“Thưa bà!! Hiện giờ thời gian đang bị trễ khá nhiều nên chúng tôi sẽ tiến hành nhanh hơn một chút!!”
lolololololololololol Lúc đó, mấy lời tục thật sự đã dâng lên tận cổ, tôi chỉ muốn nói thôi kệ, tôi không làm nữa rồi bỏ đi.
Trễ à? Giờ này á?? Chúng tôi đến muộn à?? Lúc liên tục nhấn mạnh phải đến đúng giờ thì ở đâu ra một chút giải thích nào về việc tại sao chính họ bị trễ? Rồi họ đang trút giận ở đâu, lên ai, vì cái gì vậy?? Đây là cái hệ thống ghê gớm ở đây sao???
Ngay cả lúc tư vấn, nếu hỏi nhiều thì họ cũng lộ vẻ bực bội nhẹ, bảo rằng chi tiết thì đợi đến ngày phẫu thuật sẽ giải thích lại, thế mà đến hôm đó lại càng không cho nói gì.
À, tiện nói luôn, quản lý lúc tư vấn và quản lý ngày phẫu thuật là hai người khác nhau.
Đây đâu phải là mẹ tôi đến để tu khổ hạnh im lặng trị giá 1,5 triệu won. Thật lòng mà nói, nếu là ca phẫu thuật của tôi và tôi đi một mình thì đã cãi nhau ngay tại chỗ. Tôi bỗng nhớ lại những gương mặt tức giận ở khu quầy lễ tân ngày đầu tiên.
Mẹ tôi cảm nhận được cơn giận của tôi nên lo rằng tôi sẽ hủy mổ rồi về nhà. Có lẽ vì đó là ngày bà đã chờ đợi suốt mấy năm nên càng như vậy. Thấy bà như thế, thật ra tôi cũng không thể cứ theo ý mình được, nên phải cắn răng nhịn hết sức. Rồi tôi nói với quản lý như thể để họ nghe thấy:
“Mẹ ơi, vì bác sĩ đang bận nên mình nghe hết phần giải thích trước rồi hỏi sau nhé~”
Thế là họ tiếp tục đọc với vẻ hài lòng.
Nhưng lololol cái gì vậy, đâu phải diễn thuyết trước quốc hội mà phải nghe một lèo xong rồi mới có riêng thời gian hỏi à? Nghĩ lại vẫn thấy vô lý. Trong số những người Hàn ở độ tuổi 60, có bao nhiêu người vừa nghe giải thích vừa nhớ trong đầu được năm sáu câu hỏi, rồi sắp xếp lại để hỏi sau? Điều đáng kinh ngạc là họ đọc xong hết phần cần đọc rồi lại bỏ đi, nói rằng chuyển sang phòng mổ.
Đó là toàn bộ câu chuyện cho đến ngay trước phẫu thuật..^^
Nếu có ai bên bệnh viện đọc được bài này và thấy giống mình thì hãy tự nhìn lại đi. Mẹ tôi đến giờ vẫn tự trách rằng vì mình ngu ngơ, lúng túng nên mới như vậy. Vốn dĩ bà là người rất vui vẻ, nhưng từ sau đó cứ đến nơi nào có nhân viên nữ trẻ là bà lại co rúm, ngay cả việc gọi cà phê cũng khó khăn. Các người đối xử với cha mẹ người khác như vậy, chẳng lẽ lại muốn cha mẹ mình ở nơi khác cũng bị đối xử như thế sao? Tôi không dám nói là các người nhất định cũng phải nhận lại y như vậy, nhưng hãy xem lại, bao gồm cả những bài đánh giá khác và cả bài của tôi.
3. Trong lúc phẫu thuật, chúng tôi phải chờ ở sảnh, và sau khi xong mới có thể lên phòng hồi phục. Lúc đó quầy lễ tân cũng chỉ nói rằng ‘sẽ lên phòng hồi phục ở tầng trên’, thế là tôi loay hoay mãi. Nếu đã nói tầng trên thì phải có ai đó hướng dẫn ở trên đó, hoặc nói rõ là phải vào phòng hồi phục nào chứ... Tôi đã phải lang thang trước rất nhiều cánh cửa. Tôi quay xuống lại nói là không tìm thấy, họ cũng chỉ bảo lại lên trên thôi. Thế thì biết làm sao, bảo lên thì đành lên. Tôi tự mình nhìn ngó khắp nơi, thậm chí còn bước một chân vào ngay lối vào phòng mổ đang thực hiện phẫu thuật rồi lại đi ra. Trời ơi, ngoài bác sĩ trưởng ra thì đúng là một nơi rối tinh rối mù.
4. Trong phòng hồi phục, mẹ tôi nằm nửa ngả với tư thế vừa buồn cười vừa khó chịu, tôi hỏi có ai giúp bà không thì bà bảo là tự vào rồi phải cố lắm mới nằm xuống được. Sau đó bà than chóng mặt. Nhưng lúc đó thuốc mê vẫn chưa tan hết nên phần này tôi chỉ tin nửa thôi. Khi tôi phẫu thuật ở chỗ khác cho một vùng khác, người nhà đã chờ trong phòng hồi phục, y tá dìu vào phòng hồi phục rồi kiểm tra tình trạng, bác sĩ cũng vào giải thích kết quả phẫu thuật... Vậy mà ở đây bà ấy cứ lẻ loi như một chiếc giày bị rơi ra ngoài, nên ngay lúc đó tôi đã thấy khá khó chịu rồi.
Bà muốn về nhà ngay nên tôi dìu xuống. Cầu thang nhiều nên phải cẩn thận. Cũng có nhiều người có thể tự đi xuống rất vững, nhưng có vẻ mẹ tôi thuộc nhóm yếu hơn.
5. Điều đáng ngạc nhiên là cơn giận của tôi vẫn chưa kết thúc. Mẹ tôi loạng choạng đi xuống, thu hút hết ánh nhìn của mọi người ở sảnh, rồi như đổ sụp xuống ngồi ở chiếc sofa gần nhất. Vì bà chóng mặt quá nên tôi bảo bà ngồi thêm một lúc rồi một mình đi đến quầy. Nhưng nếu họ đã nhìn thấy toàn bộ tình hình lololol Thì chẳng phải nên gọi kiểu như “Chị [Name] ơi, mời chị qua bên này!!” sao? Mẹ tôi nghe gọi thì cố đứng dậy trả lời, nhưng lúc đó bà không tự giữ nổi cơ thể mình, còn quản lý hay nhân viên gì đó thì cứ đứng đó nhìn chằm chằm như xem kịch. Đến mức này thì tôi không còn giận nữa mà chuyển sang ngạc nhiên luôn, rồi đành bỏ cuộc. Tôi quay lại dìu bà vì muốn xem rốt cuộc họ gọi để nói chuyện gì ghê gớm đến vậy. Hóa ra là phần hướng dẫn lưu ý, uống thuốc, tình trạng sưng, và ngày tái khám.
Điều tôi thật sự thắc mắc là:
1. Cái này không thể truyền đạt cho người nhà sao? 2. Có nhất thiết phải gọi ngay một người còn không đi nổi đến để truyền đạt không? Cho họ 5 đến 10 phút để ổn định lại không được à? 3. Nếu gấp như vậy thì họ không thể tự đến nói sao?
Rồi ngày phẫu thuật cũng kết thúc như thế. Thật sự, ngay cả 1 sao cho độ thân thiện của nhân viên cũng thấy quá đáng tiếc nên bực phát đau bụng. Vào lần tái khám giữa chừng, anh trai tôi đi cùng và nói rằng họ khá thân thiện. Thế nên tôi còn nghĩ có lẽ mình quá nhạy cảm rồi bỏ qua.
Sau đó, trong quá trình hẹn ngày tái khám cuối cùng, họ lại có chút lạnh nhạt, nhưng sau tất cả những chuyện đã qua, với hai mẹ con chúng tôi thì chuyện đó cũng như không khí mà thôi. Bác sĩ trưởng đã trả lời rất tận tình mọi câu hỏi và giải thích theo cách dễ hiểu, điều đó tôi rất cảm ơn.
Nhưng tôi hoàn toàn không có ý định quay lại, và nếu có thể trở về quá khứ, tôi sẽ ngăn chính mình lại dù có phải túm cổ và tát hai bên má mình cũng làm. Nhìn lại từng chuyện, điều tôi hối hận nhất chính là cách tôi đã xử lý, và đó có vẻ là sai lầm lớn nhất. Dù nói là vì mẹ tôi, người không thích xung đột và tranh cãi, nhưng rốt cuộc tôi cũng chỉ là một kẻ đứng nhìn mà thôi.