Khoảng 7~8 năm trước, mí mắt làm bằng phương pháp nhấn mí đã bung ra trong vòng 6 tháng,
nên tôi đã phẫu thuật sửa lại bằng phương pháp rạch, vậy mà sau 6~7 tháng cũng bị bung. Hồi đó tôi còn là sinh viên nên có lẽ vấn đề là tôi không lên tận Seoul mà chỉ tìm hiểu sơ rồi đi mổ.. Khi mí bị bung và tôi đi tư vấn lại, họ lại đổ lỗi cho bệnh nhân. Họ cứ né tránh kiểu như 'mắt của bạn là kiểu dễ bung mà', thật sự rất hết nói. Tôi thừa nhận mắt tôi dễ bung, nhưng họ không giải thích đàng hoàng, lại mang cảm giác kiểu 'tôi chẳng có lỗi gì cả', khiến tôi cực kỳ khó chịu. Lúc đó tôi còn hỏi mắt mình có nhiều mỡ không, có cần mở khóe trong không, có thường bị nói là trông buồn ngủ nên có cần chỉnh cơ nâng mí không, thì họ bảo không cần làm gì cả. Tôi tin vậy rồi làm, kết quả là trở thành người đã phẫu thuật hai lần, và từ đó sống với đôi mắt lệch nhau. Cả nhấn mí lẫn rạch mí đều bung thì cũng buồn cười thật, bên trái một lần, bên phải một lần. Sau đó tôi bỏ mặc chuyện mắt và sống vậy, gần đây tìm hiểu phẫu thuật sửa lại thì cuối cùng cũng đại khái hiểu được vấn đề T_T Đường mí ban đầu quá cao.. đi đâu cũng nghe nói thế. Thật lòng thì dù đường mí lệch nhau, tôi vẫn thích vì nó khá tròn và mềm, nhưng ngay từ đầu nếu không đặt quá cao thì đã tốt rồi. Haiz. Ký ức tôi hơi mờ, nhưng có lẽ tôi đã không hề cố chấp đòi làm cao lên. Ban đầu họ nói chỉ làm được kiểu in-line, nên tôi mới bảo làm như vậy.. Dù sao sau khi phẫu thuật sửa bằng đường rạch rồi lại bung, tôi tức đến mức không quay lại bệnh viện nữa, và giờ hình như bệnh viện cũng không còn. Viết những dòng này lại thấy tức thêm lần nữa, nhờ vậy mà tôi sẽ phải sửa lần thứ ba và cũng phải chấp nhận tốn rất nhiều tiền haha