Ký ức cuối cùng của mình là: “Lỡ thuốc mê không có tác dụng thì sao?” Mình còn nghĩ hay là thử chịu bằng ý chí, nhưng rồi ý thức tắt phụt luôn.
Mở mắt ra đã ở phòng hồi sức haha. Vừa tỉnh là thành xác sống luôn haha. Cứ rên ư ư ư haha. Chỉ đau lúc ngồi dậy và giơ tay lên cao thôi. Nằm yên thì ổn!
Họ bảo tháo băng rồi không mặc áo ngực, nhưng quần áo mỏng thì lộ nguyên dáng ngực nên mình dán miếng che đầu ngực để đi lại. Dán rồi tháo liên tục làm da hơi rát... haha. Có người khuyên áo ngực mở phía trước, mình mua dùng và cực kỳ tiện, ừ.
Vì thiếu độ đầy ở phần ngực trên nên mình làm Mentor Boost, lúc mặc áo ngực thì cực kỳ hài lòng.... Phần thân trên của mình vốn ít mỡ nên đã lo sẽ lộ rõ, nhưng theo mình thấy thì hầu như không lộ. Bạn bè sờ thử cũng bảo không nhận ra haha. Có lẽ vì đã qua khá lâu rồi?
Mình dùng thể tích túi độn khác nhau cho hai bên. Vốn dĩ ngực cũng hơi lệch một chút. Mình không nhớ họ bảo bên gần tim to hơn hay nhỏ hơn nữa, ừ. Chăm sóc sau phẫu thuật gần xong rồi, đang hài lòng với bộ ngực lớn... haha.