Xin chào, mình đã làm phẫu thuật đường nét gương mặt 2 hạng mục, và sau mốc tái khám 1 tháng thì cũng qua một thời gian rồi, nên giờ mình mới viết review
(Phần những chuyện mình đã trải qua và bị stress, vì bài quá dài nên mình sẽ tóm tắt riêng các điểm chính ở phía dưới)
Ban đầu mình định viết vào khoảng mốc 6 tháng, nhưng trong 1 tháng đầu sau phẫu thuật, cứ hễ có vấn đề nhỏ là mình lại lo lắng, và mỗi lần như vậy mình nhận được rất nhiều giúp đỡ từ cộng đồng này. Chắc những người khác cũng từng phẫu thuật vào thời điểm này sẽ lo lắng nhiều nhất, nên dù hơi ngại, mình vẫn viết bài trải nghiệm của một “bệnh nhân mới” mới chỉ được 1 tháng.
Mình định viết thật chi tiết những gì đã ghi lại, nên lưu ý là bài sẽ rất dài! Về cơ bản, phẫu thuật thì tùy từng người, mọi người cứ tham khảo thôi. Mình sẽ không nói tên bệnh viện, vì mình sẽ viết rất thật!
1. Quyết định phẫu thuật và đi tư vấn khắp nơi
Hàm góc cạnh của mình gây stress kinh khủng nên mình lúc nào cũng nhắc đến chuyện cằm như một thói quen, đến mức người xung quanh bảo thôi đừng nói nữa.. Xem TV cũng chỉ nhìn cằm của người nổi tiếng, soi gương cũng chỉ thấy cái cằm vuông của mình.. Sau đó trong một chuyến đi, mình tình cờ thấy một bức ảnh chụp nghiêng, và đó không phải là đường cằm của một người bình thường.. Lần đầu tiên mình nhìn nghiêng mình một cách đúng nghĩa như vậy nên sốc lắm. Mình vốn nghĩ cằm mình chỉ hơi góc cạnh, cùng lắm là góc cạnh hơn người bình thường một chút thôi. Không ngờ nhìn nghiêng lại vuông đến vậy.. Chỉ cần nhìn gương thôi cũng thấy như sắp trầm cảm.. Mình đã ngoài 30, đầu 3x.. nên nghĩ rằng phẫu thuật thì muộn rồi, nên cứ nhịn, nhưng rồi như bị ai thôi miên, mình quyết tâm làm phẫu thuật. Vì là phẫu thuật xương nên mình nhất định muốn làm ở Seoul, và nhờ người quen hỏi han rồi tự lập danh sách. Mình không đặt lịch trước nên ngay cả tư vấn cũng không được tử tế, vậy mà càng như thế mình càng chắc chắn là phải phẫu thuật. Sau 2 buổi tư vấn đầu tiên, mình đã siết chặt quyết tâm và chuẩn bị. Mình nghỉ việc, nhận tiền đáo hạn sổ tiết kiệm, lập lại toàn bộ danh sách, rồi gần như cả tháng chỉ đi tư vấn.. Giờ mà bắt mình làm điều phối chắc mình cũng làm được.. Tóm lại, mình nói dài dòng hơi nhiều, nhưng ý mình là đây thực sự là một nỗi ám ảnh rất lớn, và dù có tuổi rồi mình vẫn quyết định làm. Nhân tiện, những bạn ở tỉnh xa nhớ chuẩn bị đặt lịch tư vấn thật kỹ từ sớm nhé!!
1-1. Lý do mình không làm phẫu thuật gò má
Mình đã tìm hiểu rất nhiều về tác dụng phụ của phẫu thuật đường nét gương mặt. Gò má của mình tuy cũng hơi nhô, nhưng hiện tại mình đã rất stress vì tình trạng má chảy xệ đang tạo nếp rãnh mũi má, nên mình nghĩ nếu làm phẫu thuật gò má thì chắc chắn sẽ chảy xệ hơn nữa và sẽ hối hận. Vì vậy, với phần thật sự là nỗi ám ảnh nhất của mình là hàm góc cạnh và cằm hơi lẹm, mình đã làm 2 hạng mục đó. Mình nghĩ đây là lựa chọn cực kỳ đúng.
2. Ngày phẫu thuật
Mình không hề sợ, vì chỉ nghĩ đến việc sẽ xóa ngay cái cằm góc cạnh này thôi. Mình đi một mình, và phòng trường hợp nếu họ hỏi là đến không có người giám hộ, mình sợ sẽ làm tăng rủi ro mổ thay nên đã nói dối lễ tân là bố mẹ mình đang ở ngoài Mình cũng từng đọc bài của mấy bệnh viện nói nếu sợ bàn mổ thì họ gây mê bên ngoài, nhưng mình không có chuyện đó. Mình tự đi lên bàn mổ bằng chân mình, nằm xuống, quấn dây cố định, và cho đến khoảnh khắc thuốc mê bắt đầu ngấm, mình chỉ nghĩ rằng ngủ dậy là bye-bye cái cằm~~
Sau khi mổ xong, trong lúc được chuyển sang phòng nội trú, thuốc mê dần dần tan và mình bắt đầu tỉnh lại. Thành thật mà nói, không đau lắm.. Khi quấn băng ép, mặt sưng phồng lên khiến môi bị ép dúm dó, và cảm giác hơi nhói lạnh như bị sâu răng ở răng hàm vậy?? Mình là kiểu người còn kêu đau cả khi xỏ lỗ tai, nên đã chuẩn bị tinh thần cho một cơn đau dữ dội, ai ngờ lại ít đau hơn mình tưởng rất rất nhiều.. Mình thậm chí còn định làm căng lên để đòi họ tiêm giảm đau không cần thiết, nhưng vì không đau nên thôi không nói gì..
Khó chịu nhất là gây mê toàn thân.. Họ cứ bảo mình đừng ngủ, phải liên tục thở để đẩy thuốc mê ra ngoài. Mình từ sáng sớm hôm trước đã không ngủ vì phải đi Seoul, mệt đến chết đi được, vậy mà họ cứ liên tục đánh thức. Đến tận rạng sáng vẫn bật đèn sáng choang Các y tá thì nói chuyện với nhau rất to, nên mình không ngủ tử tế được. Ngủ một tiếng, tỉnh mười phút, lại ngủ một tiếng.. cứ thế lặp lại.
Sau một lúc thì họ bảo mình phải đi lại, đúng không? Mình đi được một chút, nhưng hễ cảm giác sắp chóng mặt là mình chạy ngay về nằm xuống. Nằm xuống thì ổn lại. Họ đưa Newcare cho mình uống, nhưng vì sợ chóng mặt nên mình cũng không uống. Bệnh nhân khác thì nôn ói làm loạn cả lên.. Mình thì chỉ nghĩ tuyệt đối không được chóng mặt.. nên thực sự chỉ đi rất ít rồi lại nằm xuống, cuối cùng lười quá nên cứ nằm ườn như xác chết. Các y tá tự bơm thuốc giảm đau cho mình, cũng không động gì nhiều, nên cả ngày mình cứ nằm bẹp vậy thôi.
Dù là ngày đầu, môi của mình vẫn hoàn toàn bình thường, còn hàm dưới thì chỉ hơi tê tê châm chích. Dù sao chỉ cần còn cảm giác gì đó là mình yên tâm, vì như thế nghĩa là họ không cắt dây thần kinh.
3. Ngày thứ 1 sau phẫu thuật
Rút ống dẫn lưu không đau. Sau khi xuất viện, mình vào motel đã đặt gần đó. Mình nhận đủ thứ thuốc và đồ đạc.
Bản thân mình vẫn ổn hơn tưởng tượng rất nhiều.. Mặt thì sưng phồng hoàn toàn, nhưng ngoài ra không có vấn đề gì.. Không đau x, không bầm x.
Y tá có giải thích về băng ép và mấy thứ khác, nhưng mình nghe nhầm, tưởng là từ ngày 1 đã phải từ từ đeo băng ép Thế là vừa đến motel mình đã tháo băng ép ra trước.. Rồi nằm xuống, ôi đúng là thiên đường..
Mình tưởng ở motel sẽ buồn chán, nhưng ngay từ ngày đầu đã thấy chán rồi. Để phòng trường hợp, mình bắt đầu xem bộ anime dài Haikyu!! Thời gian trôi nhanh, mà cũng khá hay.
Bữa ăn là Newcare + Almond Breeze + cháo bí đỏ Nhưng mình thấy cháo bí đỏ ăn hơi vô ích. Vì hai bên miệng đều có vết rạch, mình cứ cảm giác như nó chui vào bên trong vậy.. Mỗi lần súc miệng lại thấy cứ có mùi cháo bí đỏ, cảm giác như sắp phát điên. May mà mình tự trấn an rằng vài ngày nữa đến bệnh viện thì nếu là viêm, bác sĩ sẽ nhận ra ngay.
4. Ngày thứ 3 sau phẫu thuật
Mình nghĩ vì không làm phẫu thuật gò má nên họ sẽ không gội đầu cho mình, nên mình tắm ở motel rồi mới đến bệnh viện. Nếu không làm phẫu thuật gò má thì chỉ cần tránh để nước dính vào riêng phần cằm là được. Nhưng đến bệnh viện thì họ lại gội đầu cho mình
Mình gặp bác sĩ, tháo băng dán ở cằm ra và được khám đơn giản. Nhân tiện, đây là lần đầu tiên mình nhìn lại gương mặt kể từ buổi vẽ mặt trước mổ. Buổi khám cũng chỉ khoảng 1 phút thôiㅡㅡ
Phần trong miệng mà mình lo nhất cũng được nhìn qua rất qua loa. Dù sao ông ấy là bác sĩ chuyên khoa, nên mình nghĩ trong khoảnh khắc đó chắc ông ấy đã xem hết rồi, nhưng mình vẫn thấy bất an.. Dù vậy, vì bác sĩ nói ổn nên mình tin và về lại tỉnh.
Ngày thứ 3 là ngày sưng nhiều nhất. Giống hệt Moomin
5. 1 tuần sau phẫu thuật
Sưng giảm khá nhiều, nhưng ở nhà đeo băng ép thật sự rất phiền Đi bộ cũng không được như ý chí của mình.. nhưng cũng đã cố gắng đi khá chăm chỉ.. Mình cứ tưởng là không hề bầm tím, nhưng rồi thấy ở quanh cằm có vệt vàng vàng. Chắc đó là bầm vàng.
Vì quá ghét chuyện bị stress vì cháo bí đỏ nên mình gần như chỉ uống Newcare và Almond Breeze, rồi cũng ăn cả risotto.
Sau khi ăn xong thì mình đánh răng và súc miệng. Mình còn mua một đèn pin mini ở Daiso, rồi dùng tăm với tăm bông kiểm tra thật kỹ toàn bộ chỗ chỉ khâu. Rất khuyến khích.
Mình tốn 100.000 won để đi Seoul xem kết quả 1 tuần. Kiểu như.. mình được đưa vào một trong mấy phòng nhỏ sát nhau, rồi bác sĩ.. đi từ phòng này sang phòng khác như chơi trò đập chuột chũi.. Một bệnh nhân chắc được xem tầm 30 giây thôi? Thực sự chỉ sờ cằm, liếc qua trong miệng rồi nói “đúng là mốc 1 tuần rồi, chắc còn đau đúng không, sẽ đỡ thôi, 1 tuần nữa gặp lại”, rồi đi ra.. Bác sĩ cứ đi vòng vòng qua các phòng nối liền như vậy, khám cực kỳ ngắn. Mình vừa cảm thán vừa đi làm chăm sóc da rồi về nhà.
6. 2 tuần sau phẫu thuật
Từ khoảng thời gian này, hai bên sưng xuống không đều nhau. Một bên thực sự không đau, không sưng, chỉ có kiểu nướu bị sưng nên má bị căng kéo thôi? Đường hàm cũng đã nhìn thấy rõ. Nhưng bên còn lại thì nhìn là biết sưng như có viên kẹo bên trong, còn có cả nọng cằm và hõm má, trong khi bên kia hoàn toàn không như vậy nên chắc là do sưng.. Sờ vào đường hàm vẫn còn châm chích và nhức. Bên còn lại thì hoàn toàn không có.. Mình nghiêm túc nghĩ liệu có phải bác sĩ và bác sĩ phẫu thuật thay thế mỗi người làm một nửa không.
Nghe nói tháo chỉ thì sưng sẽ xẹp hẳn, nên mình lại tốn 100.000 won để đi tái khám 2 tuần. Lại vẫn chỉ được nhìn khoảng 1 phút rồi đi.. Nhưng họ không tháo chỉ cho mình. Vì đó là chỉ tự tiêu.. Ha, stress thật sự. Tiền đi lại cũng không phải ít, chờ hơn 30 phút, khám 1 phút, rồi cả việc tháo chỉ mình chờ đợi cũng không có. Làm chăm sóc da xong lại về nhà.. Nếu theo ý mình thì mình cũng muốn gặp bạn bè, nhưng mặt vẫn còn thấy sưng rõ nên cũng không thể. Chỉ riêng phần cằm sưng nên mình trông như Moomin, thậm chí còn giống cả móm.
Mình bắt đầu ăn các món mì từng chút một, và cũng dùng bàn chải đánh răng trẻ em để chải răng.
7. 3 tuần sau phẫu thuật
Phần sưng lệch hai bên không có dấu hiệu cải thiện.. Trong lúc đó mình lúc nào cũng soi vào trong miệng, rồi phần còn sót chỉ khâu bắt đầu đỏ và sưng lên. Haaa, cái này chắc chắn là viêm rồi, tức muốn điên.. Còn một tuần nữa mới tới lịch khám, giờ đi thì lại thêm tiền xe với thêm stress. Tức quá mình lấy kéo nhỏ và cây kẹp mini ra, khử trùng rồi may mắn tự tháo được.. (Đây là hành động cực kỳ nguy hiểm.) Hôm sau sau khi tháo ra thì lành hẳn như không có gì.. Mình tháo được nhưng mọi người đừng làm theo nhé..
Về chuyện ăn uống thì giờ mì gì cũng ăn được rồi. Mình không nghĩ ăn đồ cay mặn sẽ không tốt cho sưng nên còn ăn cả canh cơm và mấy món tương tự.. Ngoài thịt ra thì món mình muốn ăn mình đều cố ăn..
Mình tự hỏi có phải mình chăm sóc quá kém nên sưng mãi không xuống không, nên đã mua liệu trình chăm sóc sóng cao tần 10 buổi ở thẩm mỹ viện. Không hiểu sao mình cứ có cảm giác như đang khá hơn, vì mình cũng không nghĩ làm 1 lần ở bệnh viện sẽ có tác dụng gì lớn..
8. 1 tháng sau phẫu thuật
Mình đến bệnh viện chụp CT. Mình muốn chụp ảnh mang về nhưng họ lướt qua quá nhanh nên mình còn chưa kịp nói gì..
Nhưng nếu không phải chỉnh sửa ảnh thì Mình thấy xương được gọt khá ổn. Thật ra mình muốn mặt V-line, nhưng tự mình cũng biết nếu gọt hết xương hàm thì gương mặt sẽ thành quá sắc, mà vì phần giữa mặt mình dài nên nếu thành kiểu quá gắt thì sẽ hỏng. Vì vậy mình để lại một chút phần hàm, nhưng có vẻ họ làm thành hình chữ U. Hừm, mình cũng từng nghĩ nếu gọt thêm một chút ở đường cong dài thì có lẽ sẽ đẹp hơn, nhưng hiện giờ vẫn còn sưng.. Với lại đã phẫu thuật rồi thì còn biết làm sao nữa
9. Hiện tại
Không biết là do liệu trình sóng cao tần có hiệu quả, hay do mình đã vượt qua mốc 1 tháng đáng sợ, mà phần sưng lệch không chịu xuống cũng bắt đầu giảm, nọng cằm và hõm má đều hết, cơn đau châm chích cũng biến mất, chỉ thỉnh thoảng hơi tê một chút..
Ăn uống Cắn mạnh bằng răng hàm thì đau nên không cắn được, nhưng những món có thể nhai mềm bằng răng hàm thì mình đều ăn được. Món quá to thì không ăn được. Ví dụ như sashimi thì ăn thoải mái, nhưng sushi thì quá to, không nhét vào miệng được nên phải tách ra rồi ăn
Sưng vẫn còn khá nhiều, nhưng cảm giác như móm thì đã giảm đi một chút. Mong là nhanh đến mốc 2 tháng quá.
Ơ! Sao phần sau bị xóa hết rồi Điên thật.. Khi nào nhớ ra mình sẽ bổ sung ở bình luậnbản tóm tắt