Tôi là người đã phẫu thuật mũi lần thứ ba. Ban đầu mũi tôi là mũi hếch, và ca phẫu thuật đầu tiên khi tôi chẳng biết gì lại thành công quá tốt nên tôi đã sống rất ổn. Nhưng dần dần mũi bắt đầu bị nghẹt, hóa ra vách ngăn mũi bị yếu đi và tôi bị lệch vách ngăn mũi .. Rồi ca phẫu thuật thứ hai là do mũi bị va đập mạnh nên tôi không còn cách nào khác phải làm, tuy lệch vách ngăn mũi không được sửa, nhưng dáng mũi cũng tạm ổn nên tôi đã duy trì tốt và sống như vậy suốt 10 năm. Nhưng từ lúc nào đó, mũi bắt đầu trông hơi hếch lên, và tôi thở quá khó, ngủ cũng không ngon .. Vì chỉ có thể nằm nghiêng một bên để ngủ nên vai cũng đau kinh khủng. Tôi đã quyết định phải phẫu thuật mũi, và rồi tháng 7 năm nay tôi đã làm mất rồi ..
Lúc đó tôi không tìm hiểu kỹ, cứ bị ám ảnh bởi suy nghĩ phải phẫu thuật mũi, nên chỉ tìm những review làm đẹp, rồi lập tức phẫu thuật ở một nơi làm cả mũi chức năng và mũi thẩm mỹ .. Tôi đã nói đi nói lại rất nhiều lần rằng muốn làm tự nhiên bằng sụn sườn tự thân + silicone .. Nhưng sau phẫu thuật, nhìn lại thì mũi quá cao, như mũi phù thủy với Pinocchio .. Việc tôi quá thiếu hiểu biết và không tìm hiểu kỹ cũng là vấn đề, nhưng bản thân mũi tôi cũng là một ca khó.
Mũi bẩm sinh đã là mũi hếch, cánh mũi cũng bị xệ, trụ mũi bị thụt vào, thêm vào đó còn phải làm cả chức năng, lại là ca phẫu thuật lần thứ ba, nên lẽ ra tôi thật sự phải tìm hiểu thật kỹ rồi mới đi. Nhưng vì bác sĩ là người làm kiểu phẫu thuật lộng lẫy đang thịnh hành dạo này, nên mũi tôi thành một đường nét chẳng ra kiểu gì .. Mũi thì dài quá, nhìn nghiêng lại quá nhọn. Lỗ mũi như hình số 11 và vẫn là mũi hếch … Họ nói sau 6 tháng sẽ AS chỉnh sửa cho tôi, nhưng nhìn review ở đây thì tất cả đều có dáng mũi y hệt mũi tôi, và tôi lo là dù có hạ thấp xuống thì cảm giác này vẫn sẽ giữ nguyên ..
Vấn đề lớn hơn là sau phẫu thuật mũi, tôi đang chịu đau khổ tinh thần quá nhiều. Tôi cũng không ngờ mình sẽ khổ sở đến mức này, bình thường tôi là người rất thích gặp gỡ mọi người và cũng muốn làm việc, nhưng đúng vào thời điểm tôi phải cực kỳ bận rộn vì sắp khai trương cửa hàng, cơn hoảng loạn ập đến quá mạnh, tôi phải được kê thuốc và cũng đang uống thuốc chống trầm cảm.. Buổi sáng thức dậy là tim đập thình thịch. Tôi nghĩ, giá mà cứ như vậy không tỉnh dậy nữa thì tốt biết bao .. Đến mức tôi tự hỏi trong đời mình đã từng có lúc nào đau khổ như thế này chưa .. Tôi không gặp được ai, chỉ uống thuốc chống trầm cảm. Cảm giác mất mát quá lớn vì hình ảnh và khuôn mặt đã thay đổi quá nhiều. Có phải khi đã có tuổi thì lẽ ra tôi nên sống không tham lam gì không? Tôi hối hận rất nhiều về lựa chọn khi đó, và đang tha thiết cầu nguyện rằng cuộc sống thường ngày của tôi sẽ quay trở lại ..
Từ tuần sau, việc thi công nội thất cho cửa hàng đã ký hợp đồng cũng phải bắt đầu, tôi lo lắng quá. Tôi hy vọng sẽ không có ai khổ sở như tôi. Và nếu có, thì nhất định nhất định chúng ta hãy vượt qua nhé.