Jeonjeonjeonjeonjeonjeonjeon Tôi đăng bài chia sẻ về ca phẫu thuật căng da mặt mà tôi đã thực hiện tại một phòng khám thẩm mỹ ở Gangnam, Seoul vào tháng 9 năm 2022. Tháng 11 năm ngoái, vì không biết phải làm thế nào nên tôi đã đăng bài trong mục các ca phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, và rất nhiều người đã bình luận, quan tâm hỏi thăm tình hình sau đó, nhưng suốt thời gian qua tôi đã rất khó sống trong trạng thái tỉnh táo ㅜㅜ Tôi buông xuôi mọi thứ và né tránh thực tại, nên cũng không vào đây nữa. Tôi xin lỗi. Dù đã quá muộn, tôi sẽ đăng tình hình hiện tại.
Tôi sẽ bắt đầu từ ngày phẫu thuật. Buổi sáng khi vào phẫu thuật, họ nói sẽ kết thúc trước 7 giờ tối, nhưng khi tôi mở mắt ra thì đã gần 11 giờ đêm. Trước khi phẫu thuật, lúc tư vấn, họ nói bác sĩ trưởng ở đây tay nghề phẫu thuật rất giỏi nên không cần đặt ống cũng không cần quấn băng, vậy mà cổ tôi lại có ống cắm vào và quanh mặt thì quấn băng. Khi tôi đứng dậy khỏi bàn mổ và cố đi lại, y tá nói bằng giọng thương cảm: “Chị đã đau rất nhiều.” Ca phẫu thuật kết thúc quá muộn và không liên lạc được nên gia đình tôi náo loạn. Tôi cũng thấy lạ nên hỏi bác sĩ, thì ông ấy nói do chảy máu nhiều nên mất nhiều thời gian.
Đến tận ngày thứ 44 sau phẫu thuật, vùng khâu vẫn bị hở và chảy dịch, dường như ngày càng nặng hơn. Sụn tai lộ ra, chỉ cần gió lướt qua cũng thấy đau. Cả hai dái tai đều tách khỏi mặt và lủng lẳng. Ở cằm, tại một vùng không liên quan đến phẫu thuật, xuất hiện ổ viêm to bằng đồng xu 100 won và dịch chảy ròng ròng.
Bác sĩ đã phẫu thuật thì đổ lỗi cho cơ địa của tôi và cho rằng tôi làm quá, nói kiểu như sẽ nhanh chóng tốt lên thôi, đến 2 tháng sẽ cải thiện ngoạn mục, không phải hoại tử da đâu, là do tuần hoàn máu của cô không tốt, đau vùng sụn thì người khác mức này vẫn chịu được.
Và ông ấy bảo tôi mỗi ngày đến bệnh viện để gội đầu, sát trùng rồi về, nhưng vì đi về mất hai tiếng nên ngay cả việc 2–3 ngày đi một lần cũng rất mệt, lãng phí thời gian và tiền taxi. Gia đình phải sát trùng cho tôi hai lần mỗi ngày nên tôi cũng thấy có lỗi với gia đình.
Họ nói người khác không đến thường xuyên như vậy, nên tôi thấy lạ vì sao hơn 40 ngày rồi mà tôi vẫn chưa thể cắt chỉ, nhưng tôi tin lời bác sĩ khi ông ấy nói như thể không có gì nghiêm trọng và rằng sẽ nhanh chóng tốt lên. Nhưng khi tôi chụp ảnh tiến triển của vùng khâu và so sánh, dù thế nào cũng thấy tình trạng có vẻ nặng hơn, nên tôi đã đến bệnh viện đại học.
Ở bệnh viện đại học, họ nói phải nhập viện ngay, da đã bị hoại tử và cổ bị bỏng độ 3. Họ phẫn nộ, dù cũng là bác sĩ, nói sao có thể khiến một con người thành ra như thế này. Họ bảo trước tiên hãy điều trị viêm rồi cân nhắc ghép da, và khuyên tôi nhập viện nên tôi đã điều trị nội trú. Vì quyết định có ghép da hay không khiến đầu tôi như muốn nổ tung, tôi đã đi tất cả các bệnh viện đại học và bệnh viện chuyên về bỏng trong nội thành Seoul có nhận khám cho tôi. Có nơi đề nghị ghép da, có nơi bảo trước mắt hãy theo dõi tiến triển, nhưng trong tâm thế vừa trải qua một ca phẫu thuật thất bại, tôi thấy kiệt sức, muốn trì hoãn việc lại phải làm một ca phẫu thuật lớn và muốn né tránh thực tại, nên trước mắt tôi quyết định theo dõi tiến triển.
Trong thời gian đó, tôi đã đến bệnh viện đã phẫu thuật cho mình, và khi tôi giữ bác sĩ phẫu thuật lại, liên tục đặt câu hỏi, ông ấy đã thú nhận một phần sự thật mà ông ấy che giấu bấy lâu. Ông ấy nói trong lúc phẫu thuật, đã vô tình chạm dao đốt điện dùng để cầm máu vào cằm tôi, gây bỏng độ 3. Ông ấy đã che giấu sự thật đó, nói như thể đó là một vết thương không đáng kể và chỉ dán Duoderm cho tôi.
Không thể tin được... bỏng độ 3 khiến da hoại tử mà lại dán Duoderm sao... Tôi nghĩ mình đã hiểu vì sao thời gian phẫu thuật kéo dài đến vậy, vì sao vùng khâu lại rối tung như thế, và vì sao y tá lại thương cảm nói với một bệnh nhân vừa tỉnh sau gây mê toàn thân rằng tôi đã đau rất nhiều. Vì đã gây thương tích do sơ suất trong công việc nên có phải ông ấy hoảng loạn, tạm dừng phẫu thuật khi bệnh nhân vẫn đang gây mê, hoặc không thể tập trung vào phẫu thuật nên mới mất thêm tận 4 tiếng không? Có phải ông ấy đã phạm tội gây thương tích do sơ suất nghề nghiệp và vắt óc để che giấu chuyện đó không?
ㅇ Da ở vùng khâu không bị hoại tử và sau hai tháng sẽ lành ngoạn mục (nói dối) → Đúng là đã hoại tử, và viêm đang nặng hơn. Không tự liền lại được, cần điều trị sau khi loại bỏ vảy hoại tử. ㅇ Vùng đau ở tai không phải là sụn lộ ra (nói dối) → Đúng là sụn. ㅇ Vết thương ở cổ nếu dán Duoderm thì sẽ nhanh chóng co lại và gần như không thấy dấu vết (nói dối) → Là tình trạng da hoại tử do bỏng độ 3.
Nếu không có những lời nói dối này, tôi đã có thể chuyển sang một bệnh viện đúng đắn, được điều trị phù hợp và giảm bớt sẹo cũng như đau đớn...
Hiện giờ tôi vẫn đang điều trị ở bệnh viện khác. Tất cả các điều trị liên quan đến di chứng sau phẫu thuật thẩm mỹ đều không được bảo hiểm chi trả, nên tôi đã tốn rất nhiều tiền và rất nhiều thời gian.
Bệnh viện đã phẫu thuật cho tôi hơn nửa năm nay không có lấy một cuộc điện thoại. Trong thời gian đó, cơ thể và tinh thần tôi quá mệt mỏi nên tôi chỉ muốn né tránh thực tại. Vì vậy tôi cứ trì hoãn việc yêu cầu bồi thường, trì hoãn mãi, rồi cảm thấy không thể trì hoãn thêm nữa nên đã gọi điện, nhưng họ thậm chí còn không nhớ. Trong khi suốt thời gian đó, mọi khoảnh khắc tôi đều hối hận vì đã phẫu thuật ở bệnh viện ấy.
Ngoài vùng sẹo ra, phẫu thuật có thành công không? Cũng không. Khi tôi cười, da bị kéo căng đến mức trên mặt xuất hiện những đường kéo rõ rệt ở nhiều chỗ. Chụp ảnh lên thì phía dưới gò má có những đường ngang như vết dao cắt. Khi cười, trông tôi lại dữ tợn hơn, nên tôi phải che mặt khi cười hoặc cố gắng không cười. Muốn che sẹo thì tôi chỉ có thể để tóc ngắn ngang cằm, và dù trời nóng cũng không thể buộc tóc. Phía tai từng bị lộ sụn, tôi cũng không thể vén tóc sau tai. Tôi đi đâu cũng dùng tóc che tai. Cổ dường như cũng bị kéo quá căng, vì khi ngẩng đầu lên, da bị kéo và tạo ra những đường dọc rõ rệt.
Ngay cả khi tôi tố cáo về tội gây thương tích do sơ suất nghề nghiệp và ông ấy bị xử phạt, chắc cũng chỉ bị phạt một khoản tiền nhỏ thôi đúng không? Tôi phải được bồi thường thế nào cho những đau khổ suốt thời gian qua, cho những vết sẹo mà tôi phải mang theo đến khi chết, và cho nụ cười đã biến thành vẻ dữ tợn này?
Thích 18