* Lý do Từ nhỏ (hồi cấp ba) mình vốn đã biết gò má mình to. Mình muốn mặt trái xoan, nhưng hơi có cảm giác mặt kim cương, nên khi chụp ảnh mình tự nhiên có thói quen há miệng ra chụp. Như mọi người thôi, vì sinh hoạt hằng ngày không bất tiện nên mình cứ sống vậy. Những mặt ngoại hình khác thì mình cũng không phải kiểu quá bất mãn với ngoại hình. Nhưng đột nhiên không kiềm được thôi thúc muốn làm nên mình đã làm.
* Đánh giá tư vấn <Lý do chọn bệnh viện> Trong khoảng 1 tuần mình đi tham khảo khoảng 8 bệnh viện? Facial Contouring Standard là bệnh viện tư vấn đầu tiên của mình. Khi tổng hợp nội dung tư vấn, bao gồm kiến thức mình biết, kiến thức của các bác sĩ chuyên khoa, và các kỹ thuật phẫu thuật ở cả những bệnh viện khác, kỹ thuật phẫu thuật ở đây là ổn định nhất, và sự ổn định đó lại mang tính chuyên môn. Không phải nói bệnh viện khác tốt hay xấu, mà hãy đặt tiêu chuẩn của bản thân rồi chọn cho kỹ. Mỗi bệnh viện đều có đặc điểm riêng, như phương pháp phẫu thuật nào, cách cố định nào, đường rạch nào, cách tác động vào xương ra sao, v.v.
* Đau Ngày đầu Tính mình vốn là nếu muốn làm gì thì phải làm, nên sau khi đi một vòng bệnh viện trong 1 tuần là mình làm luôn. Nhưng đau hơn mình nghĩ rất nhiều, vừa tỉnh mê là mình nghĩ “ôi thôi rồi”. Hãy cân nhắc kỹ. Nếu có thể quay ngược thời gian và biết cơn đau ngày hôm đó, chắc mình đã suy nghĩ lại về phẫu thuật. Ngày 2~3 không nhớ. Ngày đầu đau nhất, ngày 2~3 vẫn đau nhưng cũng tạm chịu được.
* Ăn uống Từ ngày đầu ~ 1 tuần vì không há miệng được nên chỉ khuyến nghị cháo, thức ăn lỏng, và nước cháo loãng dạng lỏng. Ngày thứ 4, mình quá đói và đang lơ mơ, mẹ mình làm kimbap ở nhà. Chắc thấy tội vì mình không ăn được, mẹ tự nhiên đút kimbap vào miệng mình nên mình thử. Cho vào thì được, nhưng xảy ra tình huống khẩn cấp: đau quá không há miệng được cũng không nhai được. Cho vào miệng thì được, nhưng không thể nhổ ra theo ý mình mới là cực hình hơn. Nếu bạn có suy nghĩ kiêu ngạo kiểu “mình chắc vẫn làm được thôi” thì nhầm rồi. Hãy thử ngay đi. Cũng vui đó. Tuần thứ 1 tháo chỉ và chăm sóc hậu phẫu, từ lúc này mình bắt đầu ăn mì thật sự. Tuần thứ 2 ăn thịt ba chỉ nướng.
* Quá trình hồi phục và tình trạng hiện tại Trước hết, gò má, gò má góc 45 độ, chắc chắn đã nhỏ lại, nên nhìn gương hay sờ bằng tay cũng thấy thật sự biến mất rồi. Nhưng ở phần dưới thái dương, giữa tai và gò má, mình sờ thấy gì đó giống như đinh, và nhìn bằng mắt thường cũng thấy hai bên hơi nhô ra. Họ nói cái này qua thời gian sẽ hết nên mình đang tin và chờ. Không biết có phải vì mình làm cùng lúc loại bỏ mỡ má sâu, hay là sưng do loại bỏ mỡ má sâu, hay vốn là sưng do phẫu thuật gò má, mà má mình có thêm thịt. Vốn dĩ mình không có mỡ má, nhưng vì mới 1 tháng nên mình đang chờ, nghĩ là qua thời gian sẽ hết. Cân nặng của mình 60 kg, sau phẫu thuật dao động 58~60. Thường người ta nói từ 6 tháng mới bắt đầu thấy hiệu quả, nên thật ra với một người mới 1 tháng như mình thì vẫn chưa rõ lắm. Khi sờ bằng tay và nhìn gương, mình biết gò má đã được cắt khá nhiều ở mức nào đó, nhưng vẫn chưa quá rõ rệt. Điều khó khăn là ngày đầu rất đau nên mệt, trên đường về nhà cảm giác máu tụ trong mặt nên khó chịu, và càng ngày mình càng cảm nhận được máu đó chảy ra qua các lỗ trên cơ thể. Vì vậy mình đã cẩn thận chờ đợi, thật sự đi lại lặng lẽ như nhập vai một chú mèo rất ngoan. Qua tuần thứ 1, cảm giác đau và những thứ liên quan đến đau dần dần đều hết, nhưng có lẽ vì bớt căng thẳng, điều khiến mình bất an nhất là khi thức dậy, mình thấy bản thân không ngủ ở tư thế đúng. Vì vậy đến tháng thứ 1 này mình đi chụp CT, điều lo nhất là xương có bị tách ra hay không. Điều chắc chắn là mình hài lòng.
Đây là bài đánh giá phẫu thuật theo đuổi sự rực rỡ.